🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 18: . Ôm bé con

【Ngoan ngoãn đến mức khiến cô đau lòng.】

***

Sợ bé con nghe không rõ mình nói gì, Tiết Huệ Vũ thả lỏng tâm tình đang nôn nóng của mình, tốc độ nói chậm rãi mà giải thích: “Có phải rất kỳ quái rõ ràng chúng ta lần đầu tiên gặp mặt, sao cô lại biết con thích gì đúng không?”

“Thật ra, cô không chỉ biết con thích cái gì, cô còn biết con sợ bọ, trên chân nhỏ hôm kia bị ba vết muỗi cắn thật to, ngứa đến nỗi con gãi cả một buổi chiều……”

Tiết Huệ Vũ chỉ vào chiếc chân nhỏ được giấu trong chăn của Bùi Dục Kỳ, dùng ngón tay chỉ ra vị trí cụ thể của ba đốt muỗi cắn.

“Cô còn biết, mỗi buổi sáng tám giờ rưỡi con thức dậy, ăn sáng xong bắt đầu chơi xếp gỗ, sau khi ngủ trưa dậy thì đọc truyện cổ tích, buổi tối mỗi ngày đúng tám giờ lên giường, truyện cổ tích tối hôm trước nghe là 《Nàng Tiên Cá》……”

Tiết Huệ Vũ tự biết mình không thể tự bộc lộ thân phận, chỉ có thể đợi bé con nhận ra mình, nhưng chưa nói là không thể nêu gợi ý nha! 

Mặc dù cô và Bùi Ôn Du đã kết hôn hơn một năm, nhưng bản thân cô không biết nhiều về Bùi Ôn Du, đối với Bùi Ôn Du mà nói, cô đã mất tích ba năm rưỡi, đột nhiên có người tiếp cận anh, chỉ sợ Bùi Ôn Du lòng dạ thâm sâu trước tiên sẽ coi cô như gian tế có mục đích riêng mà xử lý cô, làm sao có thể lắng nghe những điều vô nghĩa mà cô nói chứ.

Nhưng bé con lại không giống vậy, bé con đóng cửa không ra ngoài, người có thể tiếp xúc cũng chỉ có bố và Trịnh Tuệ Văn! Trừ hai người này ra, ba ngày trước còn có một người mẹ quỷ là cô xuất hiện ở trước mặt bé!

Bọn họ sớm chiều ở chung suốt ba ngày, cô còn nói rõ ràng đến như vậy, nói không chừng có thể khiến bé con lập tức đoán được thân phận của cô!

“Cô còn biết rằng bà dì xấu xa chăm sóc con đã bỏ thuốc mê vào sữa của con nữa, bố con còn chẳng biết chuyện này đâu……”

“Con cảm thấy trên đời này ai sẽ quan tâm con đến con, lại còn hiểu rõ về con như vậy nào……”

Đương nhiên là mẹ rồi!

Mặc dù bé con không thể nói chuyện, nhưng chỉ cần bé dùng hành động đáp lại cô là được rồi!

Tiết Huệ Vũ mong đợi mà nhìn Bùi Dục Kỳ, chỉ thấy Bùi Dục Kỳ lại cụp mắt xuống, dường như không nhận ra cô, hoặc là căn bản không hiểu cô đang nói gì.

Nếu là một đứa trẻ bình thường, dù không thông minh nhưng với mấy câu như vậy cũng có thể đoán đại khái được chuyện gì, nhưng Bùi Dục Kỳ lại là một đứa trẻ tự kỷ, còn có chướng ngại về nhận thức, thường xuyên không thể tập trung lực chú ý, hễ không chú ý một chút là như đi vào cõi thần tiên. Cô nói nhiều đến vậy, bé dường như chẳng có kiên nhẫn lắng nghe mà như thả hồn đi đến nơi nào……

Khoảnh khắc ấy, nói không mất mát là nói dối.

“Con từ từ suy nghĩ nhé, cô giúp con chuẩn bị bữa trưa trước, phải ăn no mới có sức để cao thêm!”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...