🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 207: Không muốn sống nữa có phải không

Tô Tô không phải là người thường ra cửa, cô là một người không để ý mọi chuyện lắm, dù sao có ăn có uống còn có tiền có gì phải sợ.

Nhưng mà dây dưa một lúc lâu tiễn Lận Xuyên mới trở về, trên đường nổi lên gió xuân, hạt cát bay vào mắt.

Cô nhẹ nhàng xoa nhẹ mấy cái, sau đó không biết thế nào va phải một người.

Cô bị đẩy ngược lùi về sau mấy bước, sau đó đối phương hùng hùng hổ hổ nói: "Người phụ nữ này, không muốn sống nữa có phải không?"

Tô Tô lùi ve sau một bước, cô ngửi được mùi rượu rất nồng, cảm thấy mình va phải một tên say rượu.

Người này nói chuyện cũng quá thô lỗ, cô hít sâu một hơi đang định nói anh ta mấy câu, đâu biết vừa ngẩng đầu thì thấy được gương mặt quen thuộc.

Cô không khỏi mở to mắt nhìn, thật sự là rất trùng hợp.

"Là cô, cô.. cô Tô." Có lẽ là đối phương cũng không ngờ tới gặp được người quen, hơn nữa vừa rồi còn đối xử với cô như vậy.

"Tống Lão Tam." Tô Tô vừa định nói gì đó, thì thấy có người đột nhiên đi tới giữ chặt lấy cô, nói: "Cô nên cách xa người đàn ông này một chút, uống nhiều rượu quá đi chỗ khác mà chơi điên vì rượu."

Sau khi nói xong, người nọ cứng rắn lôi kéo Tô Tô rời đi.

"Không phải, cậu hiểu lầm rồi..." Nhưng mà bên kia Tống Lão Tam cũng bị bạn anh ta cứng rắn lôi đi, hai người cứ tách ra như thế.

Đợi tới chỗ rễ người đàn ông cứu Tô Tô dừng bước, sau đó nói: "Hiểu lầm cái gì, cô là giáo viên của đại học X đúng không?"

Tô Tô ngẩng đầu thì thấy người cứu mình là một tên nhóc rất đẹp trai, khoảng 20 tuổi.

"Cậu là?"

"Tôi là Quan Chấn Đông sinh viên đại học X, vừa rồi dọa cô sao?"

"Không, không có, cảm ơn cậu." Còn có thể nói gì?

Thực ra cô còn muốn nói mấy câu với Tống Lão Tam, kết quả cô bị kéo đi.

Có thể nói gì, người ta cũng là tốt bụng, cảm ơn là xong việc.

Nhưng mà họ Quan này, không phải là...

Trong sách, bởi vì em hai của nam chính cũng chính là đứa bé của nhà họ Quan được nam chính cứu, mà anh ta phát hiện người đàn ông này trông rất giống ông nội mình khi còn trẻ.

Vì thế anh ta đã nói cho cha mình, cuối cùng bọn họ đến nhà họ Lận, sau đó biết đứa bé mình đánh mất trong chiến tranh lúc trước vẫn còn sống, cho nên đón anh ta trở về.

Cô nhớ rõ em trai nam chính tên Quan Chấn Đông, mà sau này nam chính đổi tên thành Quan Đông Hà.

Đúng là không trùng hợp không thành sách, nhưng mà hiện giờ nhìn vị Quan Chấn Đông này thật sự có chút giống Lận Đông Hà.

"Cô Tô, em cũng học tiết của cô." Nhìn thấy đối phương thất thần, anh ta lại hỏi: "Có phải cô Tô bị dọa sợ hay không?”

"Không sao, hôm nay thật sự cảm ơn cậu. Tôi phải đi về đây, tạm biệt."

Em trai đều xuất hiện, vậy cốt truyện hẳn là không xa.

Cốt truyện xuất hiện sau đó nam chính quay về gia đình giàu có, rồi tới nam nữ chính cùng bắt đầu diễn.

Nam chính về nhà xong cảm thấy người phụ nữ của mình bị anh họ đoạt, đứa bé cũng bị phá mất tất cả đều vì mình không có năng lực.

Sau đó tiến vào công ty của gia đình liều mạng làm việc, đồng thời cũng quấn lấy nữ chính, trong quá trình này đã xảy ra rất nhiều chuyện. Dường như những chuyện này không liên quan tới cô?

Tô Tô có chút hoảng hốt, chủ yếu là thấy thời gian này hơi dài, hơn nữa cô đọc sách qua loa căn bản không đọc kỹ, hiện giờ muốn nhớ lại hơi tốn công.

Thôi, đi một bước tính một bước vậy.

Hiện giờ cô là một thai phụ nhất định phải dưỡng thai thật tốt, xinh một cô bé cho Lận Xuyên... Hay là con trai cũng được.

Ai bảo anh vẫn luôn bị tính kế, hiện giờ không cần luôn nghĩ tới chuyện vay tiền cho nữ chính, không cần cung phụng cô ta đi học thật sự quá tốt.

Con người luôn có quá nhiều chuyện luẩn quẩn trong lòng, nhưng nếu bạn muốn thì chuyện xấu cũng nghĩ thành chuyện tốt.

Hiện giờ Tô Tô chính là như thế, chỉ mới mấy ngày cô phát hiện tính tình mình thay đổi, rất hay nổi nóng.

Sau đó, có được danh hiệu giáo viên không dễ chọc nhất.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...