🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 77: Vạn sự sẵn sàng

Quả thực không có NPC nào, nhưng có hơn vạn người chơi phục kích. Đó là
chưa kể người của các môn phái khác. Pháo Thiên Minh khóc không ra nước
mắt, sao mình cứ gặp phải những nhiệm vụ không thể hoàn thành thế này.
Y lau nước mắt, hỏi: "Không trộm không được à? ... Hay là ta đi Võ Đang
cướp bộ Thái Cực quyền cho cô, thật sự không được thì ta viết Thái Cực kiếm,
chắc chắn uy lực không kém gì Dịch Cân Kinh."
Ba cô gái vừa nghe chính chủ đang ở trước mặt là quay sang nhìn nhau. Xa
nhanh nhất, lập tức mời mọi người tổ đội rồi hỏi: "Chử Trà, làm không?"
"Rất khó xử! Nếu... nếu tiểu nương tử này không xinh đẹp thế, chắc ta sẽ
biết biển thủ một lần. Nhưng bây giờ thì thật sự... không tiện lạt thủ tồi hoa!"
"Tuy cô ấy chỉ là NPC, nhưng cũng có trí tuệ nhân tạo. Cái chết với họ
không đáng sợ, nhưng ta nghĩ bị người mình tin tưởng phản bội hẳn rất đau khổ.
Hồi nhỏ ta từng giúp bạn cùng bàn gian lận, kết quả cậu ấy tố cáo ta. Lúc đó ta
đau lòng lắm, khóc cả ngày, nếu không có thầy giáo tới khuyên, ta đã không bao
giờ đi học nữa. Rồi hồi cấp 2..."
Pháo Thiên Minh chỉ thấy muốn rút kiếm giết người, nhìn sang thì Xa và
Lục Nguyệt Tuyết cũng chẳng khá hơn là bao, cả hai người trông như chuột mài
răng.
Tin nhắn: Xa, nếu chúng ta làm, có phải Vụ Trung Hoa sẽ lải nhải cả đời
không?
Trả lời: Khả năng rất rất rất cao.
Sau khi gửi tin nhắn, Xa nói: "A Châu à, ta khuyên cô bỏ qua nhiệm vụ này
đi, bên kia có hàng vạn người chờ cô tự sa vào lưới. Đây không phải cửu tử nhất
sinh mà là thập tử vô sinh. Cho dù Chử Trà huy động tất cả cao thủ bằng hữu, ta
cũng không chắc có thể lấy được."
Lục Nguyệt Tuyết hỏi trong nhóm: "Phượng Hoàng, ngươi không nghĩ lại à?
Nhiệm vụ này với chúng ta là dễ như trở bàn tay."
Xa đáp: "Tiểu Hoa à, ngươi làm công tác tư tưởng với Tiểu Tuyết đi."
"Thôi... ta hoàn toàn đồng ý với Phượng Hoàng."
"Không cần miễn cưỡng! Ta rất dân chủ."
"Tuyệt đối không miễn cưỡng." Lục Nguyệt Tuyết lau mồ hôi lạnh. Mắt Xa
sáng lên, cô đã nhận ra tiềm năng của Vụ Trung Hoa, đặc biệt là khả năng tác
động tư tưởng người khác, nhất là nam giới.
A Châu cười khổ: "Nhiệm vụ Thiếu Lâm đã đưa ra, ta nhất định phải đi
trộm."
Mọi người đều chìm vào trầm tư, khó khăn trong nhiệm vụ này không phải
ở việc vào được Bồ Đề viện, bởi người chơi không thể tiếp cận Bồ Đề viện.
Quan trọng là làm thế nào để lẻn qua hàng vạn người chơi canh gác mà không
bị phát hiện, rồi sau khi lấy được tuyệt học thì làm sao thoát thân.
"Tiểu Tuyết, ngươi là cảnh sát, có cách nào không?"
"Ừm... ta làm việc trong văn phòng mà... thế này đi, các cậu chờ ta logout đi
hỏi ý kiến đội trưởng. Hắn ta còn giỏi hơn nhân vật chính trong phim Hiện
Trường Vụ Án."... Mười lăm phút sau...
Lục Nguyệt Tuyết quay lại: "Đội trưởng bảo, ở nước ngoài có nhiều án lệ
chỉ rõ, người nước ngoài sau khi phạm tội ở nước khác đã thoát thân thế nào.
Đặc biệt là vụ kh*ng b* 9/11 ở Mỹ. Từ khác biệt về tín ngưỡng, văn hóa, nhiều
kẻ kh*ng b* vẫn thoát thân dễ dàng. Điều này chứng tỏ tranh chấp giữa đạo và
ma..."
Xa vỗ đầu Lục Nguyệt Tuyết: "Nói trọng tâm đi."
"Trước tiên A Châu phải đổi tên, rồi làm quen với cách nói của người chơi,
rồi chúng ta... làm như vậy còn có hy vọng."
Xa lạnh run: "Các ngươi phất tay áo là đi, còn ta thì sao? Vạn nhất biết ta có
dính líu, ta..."
"Thế thì điều chỉnh vị trí, ta sẽ nhờ Tinh Ảnh dẫn một nhóm đệ tử Võ Đang
đến giúp đỡ."
"Bắt đầu từ gọi tên đi." Đạo diễn Pháo hô.
"Thanh Mai công tử..."
"Sai rồi!"
"Tiểu Trà, Tiểu Tuyết, Tiểu Hoa."
"Từ đây đến Thiếu Lâm mất bao lâu?" Lục Nguyệt Tuyết hỏi.
"Một tiếng đồng hồ."
"Vậy cũng được rồi, cô nhớ từ giờ tên cô là Tiểu Trư Trư, có nam giới chào
hỏi thì đừng cười, đừng để ý. Giữ vẻ lạnh lùng như băng. Có thể nắm tay các cô
gái khác, nhưng không được nhắc đến giang hồ. Ví dụ cô có thể nói: Nhìn Chử
Trà kìa, đẹp trai thật đấy... Mẹ nó, ai nhổ nước miếng vậy?... Ao chiến nhổ à, ha
ha! Tóm lại ý tưởng là vậy. Nói càng ít càng tốt, nếu có thể không nói thì đừng
có nói. Chỉ cần lọt qua vòng ngoài vào Bồ Đề viện là được, còn lại làm theo kế
hoạch."
"Trư Trư , cô hãy tập luyện thêm hai tiếng nữa rồi khởi hành."
Vì ba người kia không phải đệ tử môn phái, Xa chỉ có thể đi bộ theo từ Hà
Nam, dù sao mấy điểm dịch chuyển của môn phái chỉ nhận thân phận chứ
không quan tâm đội ngũ. Nếu không muốn đi đâu chỉ cần kéo theo một đệ tử
môn phái là được.
Đi được nửa đường, ba con ngựa chạy tới từ phía sau, dẫn đầu là Ái Niếp
Niếp: "Chử Trà, Phượng Hoàng các ngươi cũng lên Thiếu Lâm à?"
"Đúng rồi! Vợ ngươi đâu rồi?" Pháo Thiên Minh hỏi.
"Thằng nhãi nhà ngươi thật quá quắt, mỗi lần gặp là hỏi vợ ta. Đang chơi
mạt chược rồi. À, cô gái này đẹp ghê ha, người chơi cho dù có chỉnh dung cũng
hiếm ai đẹp thế này. Không biết tên gì nhỉ?" Ái Niếp Niếp có phần sợ vợ nhưng
bản tính sắc lang chưa mất, có điều vẫn liếc quanh một cái rồi mới hỏi.
A Châu hừ một tiếng, không trả lời, vẻ mặt lạnh lùng. Ái Niếp Niếp bối rối
không hiểu, đây chỉ là lời khen bình thường thôi mà. Pháo Thiên Minh thở dài,
chỉ có thể theo khuôn mẫu này, ai đến cũng cho một gậy đập chết tươi.
Ái Niếp Niếp xấu hổ cười: "Còn tưởng là NPC chứ..."
"Mẹ ngươi, con mắt nào của ngươi thấy ta giống NPC?" A Châu phản ứng
dữ dội đến mức khiến Pháo Thiên Minh giật mình. Thật khó tin cô nương vốn
dĩ ôn hòa, thấu hiểu lòng người, bây giờ chỉ trong ba tiếng đồng hồ đã biến
thành cô nàng lạnh lùng ngổ ngáo, chửi thề liên tục như vậy.
Pháo Thiên Minh cười nói: "Ái Niếp Niếp à, đừng để ý, cô ấy tên Tiểu Trư
Trư, mới thất tình ngày hôm trước, tâm trạng không được tốt lắm."
"À, ra là thế. Chúng ta đi trước đây." Ái Niếp Niếp nói lời từ biệt rồi phi
ngựa đi.
"Chử Trà, vừa rồi ta thể hiện thế nào?" A Châu mỉm cười nhẹ nhàng hỏi.
"May là gặp hắn, nếu gặp tiểu tử Chân Hán Tử, câu chửi thề kia phải thấy
máu mới xong." Pháo Thiên Minh nhìn Xa nói: "Có phải ngươi có huấn luyện
hơi quá rồi không?"
"Vậy phải làm sao? Chỉ có thể bảo cô ấy nói ít thôi. Nếu thực sự trò chuyện,
chẳng mấy chốc sẽ lộ tẩy. Ngươi hỏi xem bọn Tinh Ảnh bọn đã sẵn sàng chưa?"
Tin nhắn: Bên ngươi thế nào rồi?
Trả lời: Một ngàn ba trăm người Võ Đang biết người dùng Thê Vân Tung, ta
đã kéo hết sang rồi.
Hỏi: Ngươi nói với họ thế nào?
Trả lời: Bảo là Tổ sư gia muốn xem pháo hoa, đặc biệt là pháo hoa ở Thiếu
Lâm tự.
Hỏi: Họ không nghi ngờ gì à?
Trả lời: Không, vì Tổ sư gia vốn không hợp với Thiếu Lâm, có một đồ đệ
yêu quý của ngài bị bức tử. Chuyện mấy hôm trước đấy, còn tiện tay giết không
ít người chơi ngăn cản, Thiếu Lâm cầm đầu.
Pháo: Còn có chuyện như vậy à? Bảo mọi người mua thêm dầu hỏa, mỗi
người mang hai phần. Thôi dứt khoát vờ thành thật, đốt luôn Thiếu Lâm đi.
Mấy người phải cẩn thận, ta đoán khi lửa bùng lên, toàn bộ NPC Thiếu Lâm sẽ
xông ra đánh, tuyệt đối đừng để bị bắt sống, nếu không về Võ Đang sẽ khó giải
thích lắm.
Trả lời: Được! Cứ yên tâm, lần này chúng ta đâu có ý định sống sót quay về.
Đẳng cấp của bọn họ vốn không cao, chết vài lần không sao cả. Hơn nữa chúng
ta là người Võ Đang mà, mỗi tháng không chết mười lần tám lần thì cũng ngại
với người khác.
Pháo Thiên Minh thu máy truyền tin: "OK hết rồi! Phượng Hoàng à, đừng
thương tiếc Thiếu Lâm nhé, chắc chắn sẽ phải tái thiết lại rồi!"
"Tái thiết thì tái thiết, mỗi đệ tử Thiếu Lâm đóng góp vài vàng là được."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...