🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 404: Quỳ Hoa khiếu giang hồ 89

"Chọn Hỏa môn, tuyết sơn có lửa. Nhất định có vấn đề." Tinh Ảnh nói.
"Đừng chọn Thổ môn, đoán chừng có rắn." Vụ Lý Hoa nói.
Đường Đường tuy không đến nhưng cũng phát biểu ý kiến của mình: "Nếu
là trên binh pháp, năm cánh cửa này đều có thể có nhưng đều có thể không có.
Được một trong đó, mà mất đi bốn..."
"Tỷ tỷ của ngươi à?” Pháo Thiên Minh ném câu hỏi cho Vụ Lý Hoa rồi nói:
"Thôi, rút thăm đi!"
Giải quyết vấn đề bằng cách rút thăm đúng là giống như nghề sát thủ và kỹ
nữ, có một lịch sử lâu dài mà vĩnh viễn, chừng nào nhân loại còn tồn tại, thì
cách làm ấy vẫn không thôi.
Pháo Thiên Minh nhớ hồi lần đầu rút thăm là kì thi tiếng Anh năm lớp 6, y
đã làm bốn mảnh giấy ghi A, B, C, D rồi bốc. Sau đó thầy thương tiếng Anh
không thể chịu đựng được nữa. Lại có kẻ dám làm trò này ngay dưới mi mắt
mình, lúc thu bài thầy còn mỉa mai: "Bốc giấy cũng mất 20 phút à?"
Pháo Thiên Minh ngượng ngùng đáp: "Thầy có dặn, mỗi câu đều phải kiểm
tra lại".
Hôm ấy là ngày 14 tháng 4, nó in sâu trong tâm trí Thiên Minh, bởi vì y
được 67 điểm, lần đầu đạt điểm tiêu chuẩn đối với người Trung Quốc học tiếng
Anh như y. Từ đó y bắt đầu dẫn dắt học sinh toàn trường đi theo con đường thi
thố nhất định phải bốc thăm thử lại, cũng khiến y yêu mến vô cùng. Bởi sau khi
mang thành tích về, ông già nhà y khóc nức nở: "Đây là lần đầu tiên kể từ thế
kỷ 21 đến này họ Pháo chúng ta có người được điểm cao như thế. Tổ tiên thật
có linh!" Rồi tổ chức tiệc suốt ba ngày để ăn mừng...
Kết cục rút thăm chọn Kim Môn, Phích Lịch và Hát Bất Túy vẫn mỉm cười
nhìn mọi người làm loạn. Dù gì bọn họ cũng là con dế trên cùng một sợi dây
từng, dẫu Thủy hay Hỏa gì cũng phải cùng nhau vượt qua. Không phải bọn họ
cho rằng nhân phẩm của Pháo Thiên Minh không đủ vững chắc. Trái lại, tiểu tử
này rất may mắn, chủ yếu vì đi chung với y, lúc nào cũng vui vẻ đi kèm đau
khổ, hơn nữa còn phải cảnh giác khỏi bị y làm cho điên lên.
Ban đầu có mười mấy người chọn Kim Môn, sau khi Pháo Thiên Minh cười
âm hiểm vài tiếng là tự động gia nhập nhóm khác - đó là theo chỉ dẫn âm thầm
của Huyết Ảnh và Lãnh Nhược Tuyết. Họ cho rằng dù đi cùng nhóm Pháo
Thiên Minh tìm được kho báu, nếu lúc chia của không đều, mười người kia nhất
định bị hi sinh. Mặc dù là tinh nhuệ, nhưng mấy người kia đều là tinh nhuệ
trong tinh nhuệ, là Hoa Kỳ so với Anh Quốc! Do đó mười mấy người đều nghĩ
không nên ở trong bóng tối mà chịu một nhát đao từ sau lưng. Thực ra họ không
sai, chỉ là đề nghị đó không phải của Pháo Thiên Minh mà là của Ái Niếp Niếp:
Nói chuyện đạo nghĩa gì, nếu không chia đủ thì phải chém, chúng ta với bọn họ
không thân không quen, lại còn có mâu thuẫn, không thể giả vờ trong sạch chia
phần tốt cho người lạ được, trừ khi là hồi nhỏ bị lừa đá vào đầu.
Hát Bất Túy cũng đồng tình với Ái Niếp Niếp. Hắn cho rằng khi đã nói mọi
người đã tách ra thì không nên coi người lạ là đồng đội, trước chỉ là hợp tác đôi
bên đều có lợi, nếu xung đột lợi ích tất nhiên phải giữ lại lợi ích cho bản thân và
bằng hữu, riêng 10% kia hắn vẫn cho là phải chia, vì tính chất khác nhau.
"Chúng ta đi đây." Mấy người rời đội ngũ, Vô Song Ngư lập một nhóm
riêng, Tinh Ảnh kéo luôn Tiểu Tuyết vào. Mọi người thêm bằng hữu Tiểu Tuyết
và mở kênh trò chuyện riêng.
"Chúc các ngươi gặp nhiều may mắn." Huyết Ảnh và Vô Song Ngư - cặp
oan gia ngầm nắm lấy tay nhau, mọi người cùng tiễn Ái Tâm tiểu đội vào Kim
Môn. Sau khi người cuối cùng đi vào, Kim Môn khép lại nặng tựa ngàn cân,
phong tỏa lối đi.
Mấy người Pháo Thiên Minh giật mình, vội vàng châm lửa quan sát, phát
hiện bên cạnh cửa đá có cần gạt. Rõ ràng là để mở cơ quan cánh cửa ngàn cân,
nhưng hệ thống báo không thể sử dụng, bây giờ ai nấy hiểu, đây là thủ đoạn của
hệ thống để phân tán sức người, trước khi tiêu diệt một nhánh đội ngũ không
cho họ bất cứ cơ hội cầu nào.
Thành viên: Pháo Thiên Minh, Vô Song Ngư, Tinh Ảnh, Phích Lịch, Vụ Lý
Hoa, Kiếm Cầm, Xa và Tiểu Tuyết.
Sau khi cánh cửa ngàn cân áp khép lại, bên trong Kim Môn đèn sáng lên.
Trước mặt là cầu thang xoắn ốc xuống dưới, nhưng thay vì bằng gạch bình
thường, cầu thang được ghép từ hàng trăm thanh trường thương, xung quanh và
trên trần đá cũng do rừng thương tạo thành. Mỗi ngọn thương đầu nhọn hướng
lên, thân bằng thép cứng, chôn một nửa vào đá, khoảng cách giữa chúng không
quá 20 cm.
"Rất sắc bén." Pháo Thiên Minh ngồi bệt xuống chăm chú quan sát một mũi
thương rồi nói: "Mũi thương xanh biếc, chắc có độc. Cầu thang ít nhất cũng dài
hơn một dặm, may mà không chọn Hỏa Môn, nếu không phải chạy trong lửa
rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...