🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 66: Chương 66

Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”

Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”

Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”

Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”

Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.

Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.

Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.

Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.

Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.

Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.

Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”

Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”

Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”

Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”

Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.

Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.

Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.

Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.

Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.

Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.

Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.

Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”

Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”

Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”

Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”

Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.

Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.

Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.

Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.

Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.

Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.

Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.

Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”

Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”

Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”

Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”

Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.

Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.

Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.

Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.

Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.

Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.

Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.

Đặt điện thoại xuống, Ngộ Từ nhìn Phó Tắc Dịch, hỏi anh: “Vậy ngày mai anh đi xem concert cùng em nhé?”

Phó Tắc Dịch hơi khựng lại: “Concert?” Rồi nhớ ra điều gì: “Chẳng phải em đi cùng bạn sao?”

Cô nhích lại gần, chui tọt vào lòng anh lần nữa: “Công việc của cậu ấy thay đổi, không đến được nữa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn anh, cười hì hì hỏi: “Đi không ạ?”

Phó Tắc Dịch cong môi, khẽ gật đầu, trầm giọng đáp: “Được.”

Tuyết rơi suốt đêm, gần sáng thì tạnh, bầu trời xám xịt làm nền cho một màu trắng xóa bao phủ vạn vật.

Ngộ Từ tỉnh dậy sớm, nhìn người bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô rón rén xuống giường, len lén vén một góc rèm cửa sổ lên.

Trời vẫn chưa sáng hẳn, tuyết rơi cả đêm, cả thế giới như được bọc trong một lớp bông dày cộm.

Dưới lầu đã có trẻ con nô đùa trên nền tuyết.

Ngộ Từ ngắm mấy đứa trẻ đắp người tuyết một lúc, mỉm cười.

Vùng Giang Nam mùa đông có tuyết rơi, quả thực là kỳ tích.

Đang định rút đầu ra khỏi khe rèm cửa, một đôi cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo cô từ phía sau, tiếp đó cả người cô được nhấc bổng lên, chân rời khỏi mặt đất.

Ngộ Từ nhìn cái bong bóng tin nhắn thoại đó khựng lại một chút, bình thường anh không có thói quen gửi tin nhắn thoại.

Do dự một lát cô vẫn ấn mở.

“Là ông dượng không tốt, mượn Tắc Dịch của cháu một buổi trưa hôm nay thôi, có được không?”

Vừa mở ra, giọng nói của ông Văn đã truyền ra từ điện thoại.

Ngộ Từ ngẩn người, xác nhận đi xác nhận lại, đây đúng là khung chat của cô và Phó Tắc Dịch, mới yếu ớt hỏi một câu: [Trưa nay anh ăn cơm với ông dượng ạ?]

Phó Tắc Dịch bên kia đang ngồi cùng ông Văn trong phòng trà.

Anh vốn dĩ đúng là chỉ về công ty một lát, nhưng lại gặp ông Văn đến công ty soạn thảo hợp đồng chuyển giao cổ phần, lúc đi cùng thang máy xuống lầu, ông Văn bỗng gọi anh lại.

Cười một tiếng, anh trả lời cô: [Ừ, em có muốn đến không? Anh bảo Thẩm Mân đi đón em nhé?]

Vừa gửi đi, Ngộ Từ đã vội vàng trả lời lại: [Em không đến đâu, hai người ăn cơm đi ạ.]

Nói xong, lại gửi thêm một câu ngay sau đó: [Tối nay concert bắt đầu lúc bảy giờ, anh đừng quên đấy nhé!]

Anh đáp: [Được.]

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...