🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 58: Chương 58

Việc tặng hoa diễn ra liên tục cả tuần khiến cả tòa nhà đoàn văn công đều biết chuyện. Việc đầu tiên Ngô Ninh làm mỗi khi đến văn phòng là xem hôm nay hoa gì được gửi đến, rồi tìm lọ cắm giúp Ngộ Từ.

Hoa của ngày hôm trước còn chưa kịp tàn thì hoa của ngày hôm sau đã tới, trên bệ cửa sổ xếp bốn năm cái lọ hoa, dùng luân phiên.

“Chà, đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng mấy hôm nay chẳng thấy anh đồng nghiệp nam nào bén mảng đến chỗ tớ nữa.” Ngô Ninh cắm bó hoa bách hợp vừa được gửi đến hôm nay vào lọ rồi cầm bình xịt tưới nước cho mấy bó hoa hôm trước.

Nói xong, cô nàng quay đầu nhìn Ngộ Từ: “Cả Nhâm Hiện cũng không đến nữa!”

Ngộ Từ đứng bên cạnh đang chỉnh lại bó hoa tulip của hai hôm trước, nghe vậy khẽ ngoái lại nhìn: “Cậu muốn cậu ta đến à?”

Ngô Ninh sững lại, cúi đầu xịt liền hai cái, lẩm bẩm: “Ai thèm cậu ta đến, cũng đáng đời cậu ta thôi, chẳng hiểu tâm lý con gái gì cả, nhìn bạn trai cậu xem, hoa tặng mấy bó rồi, cậu ta vẫn còn ở đó mà ‘Maka Baka’ (ngớ ngẩn).”

Ngộ Từ liếc nhìn vành tai hơi ửng đỏ của cô bạn rồi từ từ cong môi cười, thu lại ánh mắt tiếp tục chăm chút cho bó tulip dưới tay, buông một tiếng “Ồ…” đầy ẩn ý.

Ngô Ninh thẹn quá hóa giận, đặt mạnh bình xịt xuống: “Cậu tự tưới đi!”

Nói rồi quay người bỏ đi.

Ngộ Từ bật cười, cầm bình xịt lên tiếp tục tưới nước cho hoa.

***

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Việc tặng hoa diễn ra liên tục cả tuần khiến cả tòa nhà đoàn văn công đều biết chuyện. Việc đầu tiên Ngô Ninh làm mỗi khi đến văn phòng là xem hôm nay hoa gì được gửi đến, rồi tìm lọ cắm giúp Ngộ Từ.

Hoa của ngày hôm trước còn chưa kịp tàn thì hoa của ngày hôm sau đã tới, trên bệ cửa sổ xếp bốn năm cái lọ hoa, dùng luân phiên.

“Chà, đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng mấy hôm nay chẳng thấy anh đồng nghiệp nam nào bén mảng đến chỗ tớ nữa.” Ngô Ninh cắm bó hoa bách hợp vừa được gửi đến hôm nay vào lọ rồi cầm bình xịt tưới nước cho mấy bó hoa hôm trước.

Nói xong, cô nàng quay đầu nhìn Ngộ Từ: “Cả Nhâm Hiện cũng không đến nữa!”

Ngộ Từ đứng bên cạnh đang chỉnh lại bó hoa tulip của hai hôm trước, nghe vậy khẽ ngoái lại nhìn: “Cậu muốn cậu ta đến à?”

Ngô Ninh sững lại, cúi đầu xịt liền hai cái, lẩm bẩm: “Ai thèm cậu ta đến, cũng đáng đời cậu ta thôi, chẳng hiểu tâm lý con gái gì cả, nhìn bạn trai cậu xem, hoa tặng mấy bó rồi, cậu ta vẫn còn ở đó mà ‘Maka Baka’ (ngớ ngẩn).”

Ngộ Từ liếc nhìn vành tai hơi ửng đỏ của cô bạn rồi từ từ cong môi cười, thu lại ánh mắt tiếp tục chăm chút cho bó tulip dưới tay, buông một tiếng “Ồ…” đầy ẩn ý.

Ngô Ninh thẹn quá hóa giận, đặt mạnh bình xịt xuống: “Cậu tự tưới đi!”

Nói rồi quay người bỏ đi.

Ngộ Từ bật cười, cầm bình xịt lên tiếp tục tưới nước cho hoa.

***

Việc tặng hoa diễn ra liên tục cả tuần khiến cả tòa nhà đoàn văn công đều biết chuyện. Việc đầu tiên Ngô Ninh làm mỗi khi đến văn phòng là xem hôm nay hoa gì được gửi đến, rồi tìm lọ cắm giúp Ngộ Từ.

Hoa của ngày hôm trước còn chưa kịp tàn thì hoa của ngày hôm sau đã tới, trên bệ cửa sổ xếp bốn năm cái lọ hoa, dùng luân phiên.

“Chà, đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng mấy hôm nay chẳng thấy anh đồng nghiệp nam nào bén mảng đến chỗ tớ nữa.” Ngô Ninh cắm bó hoa bách hợp vừa được gửi đến hôm nay vào lọ rồi cầm bình xịt tưới nước cho mấy bó hoa hôm trước.

Nói xong, cô nàng quay đầu nhìn Ngộ Từ: “Cả Nhâm Hiện cũng không đến nữa!”

Ngộ Từ đứng bên cạnh đang chỉnh lại bó hoa tulip của hai hôm trước, nghe vậy khẽ ngoái lại nhìn: “Cậu muốn cậu ta đến à?”

Ngô Ninh sững lại, cúi đầu xịt liền hai cái, lẩm bẩm: “Ai thèm cậu ta đến, cũng đáng đời cậu ta thôi, chẳng hiểu tâm lý con gái gì cả, nhìn bạn trai cậu xem, hoa tặng mấy bó rồi, cậu ta vẫn còn ở đó mà ‘Maka Baka’ (ngớ ngẩn).”

Ngộ Từ liếc nhìn vành tai hơi ửng đỏ của cô bạn rồi từ từ cong môi cười, thu lại ánh mắt tiếp tục chăm chút cho bó tulip dưới tay, buông một tiếng “Ồ…” đầy ẩn ý.

Ngô Ninh thẹn quá hóa giận, đặt mạnh bình xịt xuống: “Cậu tự tưới đi!”

Nói rồi quay người bỏ đi.

Ngộ Từ bật cười, cầm bình xịt lên tiếp tục tưới nước cho hoa.

***

Việc tặng hoa diễn ra liên tục cả tuần khiến cả tòa nhà đoàn văn công đều biết chuyện. Việc đầu tiên Ngô Ninh làm mỗi khi đến văn phòng là xem hôm nay hoa gì được gửi đến, rồi tìm lọ cắm giúp Ngộ Từ.

Hoa của ngày hôm trước còn chưa kịp tàn thì hoa của ngày hôm sau đã tới, trên bệ cửa sổ xếp bốn năm cái lọ hoa, dùng luân phiên.

“Chà, đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng mấy hôm nay chẳng thấy anh đồng nghiệp nam nào bén mảng đến chỗ tớ nữa.” Ngô Ninh cắm bó hoa bách hợp vừa được gửi đến hôm nay vào lọ rồi cầm bình xịt tưới nước cho mấy bó hoa hôm trước.

Nói xong, cô nàng quay đầu nhìn Ngộ Từ: “Cả Nhâm Hiện cũng không đến nữa!”

Ngộ Từ đứng bên cạnh đang chỉnh lại bó hoa tulip của hai hôm trước, nghe vậy khẽ ngoái lại nhìn: “Cậu muốn cậu ta đến à?”

Ngô Ninh sững lại, cúi đầu xịt liền hai cái, lẩm bẩm: “Ai thèm cậu ta đến, cũng đáng đời cậu ta thôi, chẳng hiểu tâm lý con gái gì cả, nhìn bạn trai cậu xem, hoa tặng mấy bó rồi, cậu ta vẫn còn ở đó mà ‘Maka Baka’ (ngớ ngẩn).”

Ngộ Từ liếc nhìn vành tai hơi ửng đỏ của cô bạn rồi từ từ cong môi cười, thu lại ánh mắt tiếp tục chăm chút cho bó tulip dưới tay, buông một tiếng “Ồ…” đầy ẩn ý.

Ngô Ninh thẹn quá hóa giận, đặt mạnh bình xịt xuống: “Cậu tự tưới đi!”

Nói rồi quay người bỏ đi.

Ngộ Từ bật cười, cầm bình xịt lên tiếp tục tưới nước cho hoa.

***

Việc tặng hoa diễn ra liên tục cả tuần khiến cả tòa nhà đoàn văn công đều biết chuyện. Việc đầu tiên Ngô Ninh làm mỗi khi đến văn phòng là xem hôm nay hoa gì được gửi đến, rồi tìm lọ cắm giúp Ngộ Từ.

Hoa của ngày hôm trước còn chưa kịp tàn thì hoa của ngày hôm sau đã tới, trên bệ cửa sổ xếp bốn năm cái lọ hoa, dùng luân phiên.

“Chà, đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng mấy hôm nay chẳng thấy anh đồng nghiệp nam nào bén mảng đến chỗ tớ nữa.” Ngô Ninh cắm bó hoa bách hợp vừa được gửi đến hôm nay vào lọ rồi cầm bình xịt tưới nước cho mấy bó hoa hôm trước.

Nói xong, cô nàng quay đầu nhìn Ngộ Từ: “Cả Nhâm Hiện cũng không đến nữa!”

Ngộ Từ đứng bên cạnh đang chỉnh lại bó hoa tulip của hai hôm trước, nghe vậy khẽ ngoái lại nhìn: “Cậu muốn cậu ta đến à?”

Ngô Ninh sững lại, cúi đầu xịt liền hai cái, lẩm bẩm: “Ai thèm cậu ta đến, cũng đáng đời cậu ta thôi, chẳng hiểu tâm lý con gái gì cả, nhìn bạn trai cậu xem, hoa tặng mấy bó rồi, cậu ta vẫn còn ở đó mà ‘Maka Baka’ (ngớ ngẩn).”

Ngộ Từ liếc nhìn vành tai hơi ửng đỏ của cô bạn rồi từ từ cong môi cười, thu lại ánh mắt tiếp tục chăm chút cho bó tulip dưới tay, buông một tiếng “Ồ…” đầy ẩn ý.

Ngô Ninh thẹn quá hóa giận, đặt mạnh bình xịt xuống: “Cậu tự tưới đi!”

Nói rồi quay người bỏ đi.

Ngộ Từ bật cười, cầm bình xịt lên tiếp tục tưới nước cho hoa.

***

Cô lại ngẩn ra, chớp chớp mắt: “Chẳng phải anh…”

Hôm qua cô đã nhắn tin hỏi anh hôm nay có về không, nhưng anh không trả lời.

Nói được một nửa, cô nhìn các bậc trưởng bối nhà họ Phó phía sau anh, quyết định im lặng.

Hơi cúi người chào hỏi các bậc trưởng bối một lượt, ánh mắt khi lướt qua Phó Vân Tranh đứng sau lưng Phó Thành thì cô tặng cho một cái lườm cháy mắt rồi lờ đi luôn.

Cái tên đáng ghét này sao cũng về thế.

Có lẽ hôm nay các trưởng bối đều có mặt nên Phó Vân Tranh nghiêm túc hơn ngày thường rất nhiều, mặc một bộ âu phục đen, đứng thẳng tắp ở đó, như thể không nhìn thấy cái lườm của cô, ra vẻ vô cùng đứng đắn.

Nể mặt các trưởng bối đang ở đây nên cô cũng không quá buông thả, chào hỏi xong mới nói: “Chú hai cháu đang ở từ đường, vẫn chưa về, cháu đi gọi chú ấy nhé?”

Nói xong, cô nhìn Phó Tắc Dịch, rồi lại nhìn các trưởng bối phía sau anh, cảm thấy hơi lạ.

Hai nhà Phó — Ngộ chỉ cùng nhau cúng tổ tiên vào dịp Thanh minh, Đông chí xưa nay đều tách riêng, sao hôm nay lại kéo nhau sang đây?

Một bác trai trong đám người nhà họ Phó cười nói: “Không sao, vừa hay chúng ta cũng phải đợi ông Văn, không cần gọi đâu.”

Ngộ Từ khựng lại, nhìn sang Phó Tắc Dịch.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...