🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 54: Chương 54

Ngộ Từ cạn lời bĩu mỗi, hỏi cũng như không. Nhìn Ngô Ninh đang bơi trong biển bát quái một cách vui vẻ, cô cầm điện thoại ngồi xuống mép giường.

Do dự hồi lâu, cô vẫn mở Weibo lên.

Quả nhiên, đã lên hot search rồi.

“Woa, hai người họ lại còn là bạn học thời du học ở Anh nữa chứ!” Lúc này Ngô Ninh lại thốt lên một tiếng kinh ngạc.

Ngộ Từ hơi khựng lại, ánh mắt dừng lại ở tấm ảnh chụp chung thời đại học của hai người mà ai đó đã đăng lên Weibo.

Phó Tắc Dịch không thay đổi nhiều, nhưng khí chất của Đồng Tuân thì thay đổi hoàn toàn, trong ảnh trông cô ta rạng rỡ pha lẫn chút ngây thơ, ánh mắt cũng ôn hòa hơn, hoàn toàn khác với khí trường đầy tính công kích như bây giờ.

“Ngộ Từ, Ngộ Từ!”

Mải thất thần nên không nghe rõ Ngô Ninh vừa nói gì, đến khi Ngô Ninh gọi hai tiếng, cô mới hoàn hồn: “Hả?”

Ngô Ninh nhìn cô: “Cậu thực sự không biết à? Đã có bạn đại học năm xưa của họ lên tiếng rồi, nói hai người họ hồi đó quan hệ rất tốt đấy!”

“Không biết.” Cô đáp nhỏ.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngộ Từ cạn lời bĩu mỗi, hỏi cũng như không. Nhìn Ngô Ninh đang bơi trong biển bát quái một cách vui vẻ, cô cầm điện thoại ngồi xuống mép giường.

Do dự hồi lâu, cô vẫn mở Weibo lên.

Quả nhiên, đã lên hot search rồi.

“Woa, hai người họ lại còn là bạn học thời du học ở Anh nữa chứ!” Lúc này Ngô Ninh lại thốt lên một tiếng kinh ngạc.

Ngộ Từ hơi khựng lại, ánh mắt dừng lại ở tấm ảnh chụp chung thời đại học của hai người mà ai đó đã đăng lên Weibo.

Phó Tắc Dịch không thay đổi nhiều, nhưng khí chất của Đồng Tuân thì thay đổi hoàn toàn, trong ảnh trông cô ta rạng rỡ pha lẫn chút ngây thơ, ánh mắt cũng ôn hòa hơn, hoàn toàn khác với khí trường đầy tính công kích như bây giờ.

“Ngộ Từ, Ngộ Từ!”

Mải thất thần nên không nghe rõ Ngô Ninh vừa nói gì, đến khi Ngô Ninh gọi hai tiếng, cô mới hoàn hồn: “Hả?”

Ngô Ninh nhìn cô: “Cậu thực sự không biết à? Đã có bạn đại học năm xưa của họ lên tiếng rồi, nói hai người họ hồi đó quan hệ rất tốt đấy!”

“Không biết.” Cô đáp nhỏ.

Ngộ Từ cạn lời bĩu mỗi, hỏi cũng như không. Nhìn Ngô Ninh đang bơi trong biển bát quái một cách vui vẻ, cô cầm điện thoại ngồi xuống mép giường.

Do dự hồi lâu, cô vẫn mở Weibo lên.

Quả nhiên, đã lên hot search rồi.

“Woa, hai người họ lại còn là bạn học thời du học ở Anh nữa chứ!” Lúc này Ngô Ninh lại thốt lên một tiếng kinh ngạc.

Ngộ Từ hơi khựng lại, ánh mắt dừng lại ở tấm ảnh chụp chung thời đại học của hai người mà ai đó đã đăng lên Weibo.

Phó Tắc Dịch không thay đổi nhiều, nhưng khí chất của Đồng Tuân thì thay đổi hoàn toàn, trong ảnh trông cô ta rạng rỡ pha lẫn chút ngây thơ, ánh mắt cũng ôn hòa hơn, hoàn toàn khác với khí trường đầy tính công kích như bây giờ.

“Ngộ Từ, Ngộ Từ!”

Mải thất thần nên không nghe rõ Ngô Ninh vừa nói gì, đến khi Ngô Ninh gọi hai tiếng, cô mới hoàn hồn: “Hả?”

Ngô Ninh nhìn cô: “Cậu thực sự không biết à? Đã có bạn đại học năm xưa của họ lên tiếng rồi, nói hai người họ hồi đó quan hệ rất tốt đấy!”

“Không biết.” Cô đáp nhỏ.

Ngộ Từ cạn lời bĩu mỗi, hỏi cũng như không. Nhìn Ngô Ninh đang bơi trong biển bát quái một cách vui vẻ, cô cầm điện thoại ngồi xuống mép giường.

Do dự hồi lâu, cô vẫn mở Weibo lên.

Quả nhiên, đã lên hot search rồi.

“Woa, hai người họ lại còn là bạn học thời du học ở Anh nữa chứ!” Lúc này Ngô Ninh lại thốt lên một tiếng kinh ngạc.

Ngộ Từ hơi khựng lại, ánh mắt dừng lại ở tấm ảnh chụp chung thời đại học của hai người mà ai đó đã đăng lên Weibo.

Phó Tắc Dịch không thay đổi nhiều, nhưng khí chất của Đồng Tuân thì thay đổi hoàn toàn, trong ảnh trông cô ta rạng rỡ pha lẫn chút ngây thơ, ánh mắt cũng ôn hòa hơn, hoàn toàn khác với khí trường đầy tính công kích như bây giờ.

“Ngộ Từ, Ngộ Từ!”

Mải thất thần nên không nghe rõ Ngô Ninh vừa nói gì, đến khi Ngô Ninh gọi hai tiếng, cô mới hoàn hồn: “Hả?”

Ngô Ninh nhìn cô: “Cậu thực sự không biết à? Đã có bạn đại học năm xưa của họ lên tiếng rồi, nói hai người họ hồi đó quan hệ rất tốt đấy!”

“Không biết.” Cô đáp nhỏ.

Ngộ Từ cạn lời bĩu mỗi, hỏi cũng như không. Nhìn Ngô Ninh đang bơi trong biển bát quái một cách vui vẻ, cô cầm điện thoại ngồi xuống mép giường.

Do dự hồi lâu, cô vẫn mở Weibo lên.

Quả nhiên, đã lên hot search rồi.

“Woa, hai người họ lại còn là bạn học thời du học ở Anh nữa chứ!” Lúc này Ngô Ninh lại thốt lên một tiếng kinh ngạc.

Ngộ Từ hơi khựng lại, ánh mắt dừng lại ở tấm ảnh chụp chung thời đại học của hai người mà ai đó đã đăng lên Weibo.

Phó Tắc Dịch không thay đổi nhiều, nhưng khí chất của Đồng Tuân thì thay đổi hoàn toàn, trong ảnh trông cô ta rạng rỡ pha lẫn chút ngây thơ, ánh mắt cũng ôn hòa hơn, hoàn toàn khác với khí trường đầy tính công kích như bây giờ.

“Ngộ Từ, Ngộ Từ!”

Mải thất thần nên không nghe rõ Ngô Ninh vừa nói gì, đến khi Ngô Ninh gọi hai tiếng, cô mới hoàn hồn: “Hả?”

Ngô Ninh nhìn cô: “Cậu thực sự không biết à? Đã có bạn đại học năm xưa của họ lên tiếng rồi, nói hai người họ hồi đó quan hệ rất tốt đấy!”

“Không biết.” Cô đáp nhỏ.

Phó Tắc Dịch dừng vài giây mới nhớ ra mấy hôm trước hình như cô đúng là có nói với anh đoàn văn công tổ chức đi dã ngoại.

“Ngộ Từ, cậu không sao chứ!”

Nhâm Hiện cũng bất ngờ, vẻ mặt lo lắng từ đầu cầu chạy tới, vứt cả vali của mình bên bờ.

Ngộ Từ nhìn chiếc vali vẫn nằm trong tay Phó Tắc Dịch, đưa tay đón lấy, đáp nhỏ: “Không sao.”

Sau đó vặn vặn cánh tay đang bị anh nắm, lùi lại vài bước, thoát khỏi lòng bàn tay anh.

Phó Tắc Dịch nhìn động tác lùi lại của cô, dừng vài giây, ánh mắt dừng lại trên hàng mi đang rủ xuống của cô một lúc mới từ từ liếc mắt nhìn Nhâm Hiện đang thở hồng hộc.

Nhâm Hiện hoàn toàn không biết tình hình, thái độ vô cùng thành khẩn vừa cảm ơn vừa xin lỗi: “Xin lỗi nhé, cảm ơn anh.”

Nói rồi, định đưa tay đỡ hành lý cho Ngộ Từ. Ngộ Từ không nói gì, hơi liếc mắt, quay người bỏ đi.

Mặt Ngô Ninh ngơ ngác, vội vàng nhìn Phó Tắc Dịch một cái rồi đuổi theo Ngộ Từ: “Ngộ Từ, đợi tớ với!”

Nhâm Hiện kéo cả vali của Ngô Ninh qua, cũng hơi cúi người chào rồi quay người đi theo.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...