🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Trầm Quang Theo Hướng Nam

Trầm Quang Theo Hướng Nam


Chương 38: 38

Chương 38

  Hai người ngồi ở chỗ vắng vẻ, bóng râm cây hoàn hảo che khuất một màn này.

Cố Trầm Quang bế Lộ Nam Tâm ngồi lên người anh, hôn thật sâu. Nhưng cuối cùng kiêng dè vì đang ở bên ngoài, tay coi như đàng hoàng, ôm chặt lấy eo cô, vén áo lên, vuốt ve thịt mềm bên eo cô, kiềm nén không đi xa hơn.

Lộ Nam Tâm ngước đầu, chịu đựng dục vọng đè nén một tháng qua của anh.

......

Anh ôm cô như vậy khi dễ một lúc lâu, môi lưỡi mới rời đi. Cả người cô vùi trong ngực anh, thân thể giống như là tôm bị luộc chín, vừa nóng lại đỏ.

Cố Trầm Quang thấp giọng cười một tiếng: "Trở về thôi."

"...... Được."

Cố Trầm Quang thả cô xuống đất. Chân cô mềm nhũn, hai chân vừa chạm đất, thiếu chút nữa liền ngã sấp xuống. Thật may là anh tay mắt lanh lẹ, từ phía sau đỡ lấy cô, khóa ở trước ngực.

Mùi hương trên mái tóc cô nháy mắt tràn đầy chóp mũi anh.

Kích tình bên trong thân thể rục rịch ngóc đầu dậy, kêu gào xâm chiếm lý trí.

Cố Trầm Quang làm như không có chuyện gì xảy ra buông tay, một tay thả xuống nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan xen. "Đi thôi."

Mặt Lộ Nam Tâm đỏ bừng, mặc cho anh dắt đi. "Ừm."

Ngày ngắn, trở lại phòng bệnh thì đã gần tối.

Nửa giờ sau, bác sĩ theo lệ thường tới kiểm tra phòng bệnh, nhìn một chút, nói sức khỏe anh khôi phục rất tốt, có thể xuất viện. Cố Trầm Quang gọi bác sĩ lại hỏi: "Buổi tối có cần kiểm tra phòng nữa không?"

Bác sĩ xoay người lại, không hề suy nghĩ đã nói: "Không cần, Cố tiên sinh khôi phục rất tốt, đã không còn vấn đề gì nữa. Quan sát thêm hai ngày là có thể xuất viện."

Ánh mắt Cố Trầm Quang sâu thẳm, trên mặt lại vẫn bình tĩnh tự nhiên nói: "Cám ơn."

Bác sĩ lắc đầu một cái, xoay người rời đi.

Cố Trầm Quang lấy điện thoại di động, hỏi cô gái nhỏ còn đang ngây ngốc bên cạnh: "Buổi tối muốn ăn cái gì? Anh gọi bên ngoài mang đến."

Lộ Nam Tâm suy nghĩ một chút: "Muốn ăn mì."

Cố Trầm Quang lật xem menu: "Được, ăn cay?"

"Ừm." Lộ Nam Tâm nói xong liền đi tới, đưa mắt sát vào màn hình di động liếc nhìn, dặn dò anh: "Anh đừng ăn cay."

"Ừ."

Hai người gọi một phần mì cay, một phần mì Ý, cộng thêm một ly nước trái cây lớn. Đoán chừng nhà hàng gần đó, rất nhanh sẽ giao đồ ăn đến. Lộ Nam Tâm xuống lầu lấy đồ ăn trở lại. Cố Trầm Quang dọn bàn nhỏ xong an tĩnh chờ cô.

Lộ Nam Tâm đặt hai phần mì lên bàn, sau đó lấy một phần đưa cho anh, "Đây là của anh."

"Ừ." Cố Trầm Quang liếc mắt nhìn phần mì trước mặt cô, hỏi: "Mì nước?"

Loại này ở Mỹ không thấy nhiều.

"Đúng vậy." Lộ Nam Tâm cười híp mắt, vừa mở bao ni-lon vừa nói: "Vui không? Vừa rồi em cũng đặc biệt vui vẻ, thế nhưng lại có thể ở chỗ này ăn được mì nước.... Có thể đó là nhà hàng Trung Quốc?"

"Chắc vậy." Cố Trầm Quang mở phần mì của mình, là mì Ý chính tông, một chút nước canh cũng không có.

Anh ở nước ngoài một thời gian dài, thật ra thì đối với đồ ăn khác nhau cũng không để ý nhiều lắm, không giống như Lộ Nam Tâm có chấp niệm đối với đồ ăn Trung Quốc. Anh cầm nĩa xốc mì lên, nhanh chóng lại không mất phần ưu nhã bắt đầu ăn mì.

Lộ Nam Tâm cũng chuẩn bị ăn, mở nắp mì ra, lục lọi lại không tìm được đũa, lầm bầm: "Tại sao lại không có đũa...."

Cố Trầm Quang dừng lại, nhìn sang: "Chắc là quên cho vào, em quay lại mở hộc tủ phía sau lưng đi, có đũa đấy."

"Oh......" Lộ Nam Tâm quay người, chuẩn bị đi tìm đũa, lại không chú ý chén canh. Tay áo cô quẹt phải, hung hăng va chạm, toàn bộ chén canh đều đổ hết lên người cô.

May mắn không phải mới nấu, lúc này mặc dù là canh nóng, nhưng cũng không đến nỗi bị phỏng.

Lộ Nam Tâm: "......"

Trên người cô chỉ mặc một chiếc áo trắng tay ngắn rộng thùng thình, cả chén canh đổ vào, tất cả đều ướt đẫm.

Cố Trầm Quang lập tức bỏ nĩa xuống, rút khăn giấy ra đưa cho cô. "Có bị phỏng hay không?"

Lộ Nam Tâm lắc đầu một cái: "Không có việc gì."

Cố Trầm Quang kéo cái bàn ra, nói: "Trước tiên em vào phòng vệ sinh sửa sang lại một chút, anh đi đổi drap giường."

Phòng Cố Trầm Quang ở chính là phòng bệnh VIP, tự nhiên có đầy đủ phòng khách, phòng vệ sinh.

Lộ Nam Tâm "ừm" một tiếng, buồn rầu nhìn một thân chật vật, mang dép vào, vội vàng chạy vào phòng vệ sinh.

Cố Trầm Quang lấy một bộ drap giường sạch sẽ dưới giường lên, thay xong, thả bộ drap giường bẩn vào thùng tái sử dụng, xoay người lại mới phát hiện cô không có mang theo quần áo để thay. Anh suy nghĩ một chút, liền cầm lên chuẩn bị đưa vào cho cô.

Đến cửa toilet, Cố Trầm Quang gõ gõ cửa, nói một câu: "Anh mang quần áo sạch vào cho em." Sau đó liền trực tiếp đẩy cửa đi vào.

——

Cố Trầm Quang cho là cô không mang quần áo thay, nhiều nhất chính là vẩy nước bẩn lên làm sạch chỗ quần áo bị bẩn. Nhưng vạn lần không nghĩ tới sẽ thấy một màn như vậy.....

Cô gái trẻ tuổi, trên người chỉ còn lại chiếc áo ngực màu lam nhạt, hai móc cài phía sau bị mở ra. Mật tay cô đang với ra phía sau cài lại móc áo ngực, một tay vẩy nước rửa sạch trên phần bụng..... Bộ ngực vốn cũng không nhỏ bị cô đè ép, trong nháy mắt liền biến thành một yêu tinh mê người, nét đẹp thiếu nữ được miêu tả sinh động.

Thấy anh đi vào, Lộ Nam Tâm kinh hoảng trừng to mắt, sắc mặt còn mang theo nét đỏ ửng.

Cố Trầm Quang quét mắt qua, áo ngực màu lam nhạt cùng với làn da trắng như sứ của cô càng làm thêm đẹp mắt dưới ánh đèn sáng như ngọc. Bên trong là gò bồng mềm mại, đã sớm vì động tác đè ép của cô được miêu tả sinh động.

Ánh mắt Cố Trầm Quang sâu thêm mấy phần, dần dần trở nên nguy hiểm.

Anh đi tới, tiện tay đóng cửa, không tiếng động giơ quần áo sạch trong tay lên. Lúc mở miệng giọng nói đã trở nên khàn khàn: "Bảo bối quên mang theo quần áo."

Giờ phút này Lộ Nam Tâm quả thật xấu hổ muốn chết, khuôn mặt thành công bị đốt cháy. Cô nhanh chóng liếc nhìn quần áo sạch trong tay anh một cái, run rẩy nói: ".... Anh để ở đó đi."

Cố Trầm Quang thấp giọng cười một tiếng, đến gần, để quần áo sạch trong tay lên trền bồn rửa mặt, sau đó vây cô lại, bất động.

Một cái tay khác chống đỡ mặt gương sau lưng cô, vây cả người cô trong ngực anh.

Trên gương không ngừng có nước hơi ngưng tụ thành từng hạt nước, theo nhiệt độ lòng bàn tay anh, trượt xuống.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...