🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Trầm Quang Theo Hướng Nam

Trầm Quang Theo Hướng Nam


Chương 30: 30

Chương 30

2 ngày sau, đồn cảnh sát.

Cố Trầm Quang mặc tây trang màu đen, chân mang đôi giày da đen bóng, ngồi nghiêng dựa về phía sau trên ghế dựa, vẻ mặt trầm tĩnh, đôi mắt ở trong tối ẩn dưới ánh sáng, nhìn không rõ ràng.

Lê Tích ngồi bên trái anh, mặc tây trang màu xám, bộ dáng thoải mái ung dung. Lại khó có được vẻ mặt nghiêm túc.

Đối diện, là ba người đàn ông trẻ tuổi. Đầu húi cua, áo ba lỗ màu da cam bên trong, cùng với áo tù nhân màu xanh trắng bên ngoài. *Dieee/...nĐ?:::aaanLee_()eQuuu}+{yĐooo###n* Trên tay mang còng tay, ngồi ở trên ghế, mặt mũi sa sút, ánh mắt tránh né.

Trong căn phòng tra hỏi mờ tối, yên tĩnh, hít thở không thông.

Hai bên trầm mặc, giằng co hồi lâu.

Cố Trầm Quang chăm chú nhìn chằm chằm ba người trước mặt, không tiếng động quan sát, vẻ mặt lại không biểu hiện gì.

Rốt cuộc, anh ngồi dậy, cánh tay đặt ở trên bàn sắt trước mặt, ngón trỏ gập lại, gõ một cái trên mặt bàn. "Cốp cốp cốp" ba tiếng, liên tục mà yên lặng, đánh vỡ không khí yên lặng trong phòng.

Cố Trầm Quang nhìn về phía ba người đàn ông hơi mập, khẽ nhếch càm, giọng nói trầm ổn: "Ngày đó là anh gọi điện thoại cho tôi?"

Người đàn ông kia rõ ràng cứng đờ, hoảng hốt ngẩng đầu liếc nhìn Cố Trầm Quang một cái, sau đó lại cúi đầu nhìn dưới đất. Tiếp theo hắn quay đầu đi chỗ khác, không lên tiếng.

"Ha." Cố Trầm Quang khẽ cười lạnh một tiếng. "Anh là cảm thấy, anh không mở miệng nói chuyện thì tôi không thể nghe được giọng nói của anh, cũng sẽ không nhận ra anh?"

Thân hình người đàn ông kia rõ ràng dừng lại, đầu lại không động, chết cũng không quay lại nhìn anh. Hắn ta nhìn chằm chằm mặt đất, không mở miệng, không hợp tác.

Tao sẽ không mở miệng, xem mày làm gì được tao.

Cố Trầm Quang thấy thế, nhíu mày, cũng không giận. Không lo lắng lui về phía sau dựa vào ghế, chân trái bắt chéo lên đùi phải, đưa tay vào trong túi quần lấy ra một vật nhỏ hình chữ nhật, cầm trong lòng bàn tay, ngón cái lần đến cái nút, nhẹ nhàng ấn một cái.

"Khuyên mày đừng xen vào việc của người khác, nếu không......"

"Tự thân khó bảo toàn."

"Mẹ kiếp, mày không xem lời tao nói ra gì đúng không?"

"Có khí phách..... Được, được, mày đừng hối hận!"

......

Âm tiết thứ nhất vừa vang lên, người đàn ông ka chợt đảo mắt nhìn sang, vẻ mặt không nói ra được hoảng sợ, không thể tin nhìn về phía máy ghi âm màu xám bạc trong tay Cố Trầm Quang. Vốn là ba người còn ngoan cố không chịu nói, thoáng chốc đã đồng thời đổi sắc mặt. Sáu con mắt nhìn chằm chằm về phía máy ghi âm đang không ngừng truyền ra giọng nói.

Sắc mặt người đàn ông ở giữa càng ngày càng trắng, mấy giây sua thậm chí đã có mồ hôi lạnh từ trán chảy xuống. Phát xong đoạn ghi âm, mặt hắn đã trắng bệch, ác độc trừng mắt nhìn Cố Trầm Quang: "Mày......"

Cố Trầm Quang cất kỹ máy ghi âm xong, lần nữa bỏ trở lại vào trong túi. Hơi dựa lưng vào ghế, dù bận vẫn ung dung, vẻ mặt nhàn nhạt, ánh mắt lại mơ hồ lộ ra tia tàn nhẫn: "Nói đi, người chỉ điểm phía sau màn là ai?"

Người đàn ông bên trái mang vẻ mặt ác độc, ánh mắt nhìn về phía Cố Trầm Quang gần như muốn ăn anh. Hắn cắn chặt quai hàm, gằn từng câu từng chữ: "Không có ai ở phía sau chỉ điểm cả, mày đang nói bậy bạ cái gì?"

"À....." Cố Trầm Quang làm bộ dáng bừng tỉnh đại ngộ, chậm rãi ngồi dậy, sắc mặt trầm xuống, chăm chú nhìn ba người, gằn hỏi: "Như vậy chính là ba người muốn mưu sát tôi?"

Lời còn chưa dứt, sắc mặt ba người đại biến, thẳng tấp trừng mắt nhìn Cố Trầm Quang.

Mưu sát!

Đây là tội danh gì, phải gánh chịu trách nhiệm như thế nào, ngồi tù bao lâu, bọn họ rất rõ ràng. Bởi vì Cố Trầm Quang không chết, nhưng mà thương tích trong vụ tai nạn xe cộ, lại có bằng chứng xác thực, bọn họ đợi ở trong ngục, dù chấp cánh cũng khó thoát.

Nhưng đến hiện tại, nửa phần tiền cũng không thấy, phải thật sự thay người khác ngồi tù lâu như vậy?

Ánh mắt người đàn ông hơi mập ở chính giữa đã có phần nới lỏng.

Cố Trầm Quang khẽ mỉm cười, ngón trỏ tay phải gõ mặt bàn một cái, không nhanh không chậm nói: "Đoạn ghi âm ở chỗ này, trên tay tôi có, quan tòa tự nhiên cũng sẽ có. Nếu như phía sau màn có người, các người nhiều lắm được coi là tòng phạm. Không có xảy ra án mạng, như vậy hình phạt cũng sẽ không quá nặng. Nhưng nếu như không có....." Anh dừng một chút, cười lạnh một tiếng: "Mưu sát người khác, hơn nữa còn có kế hoạch, kiến người bị hại bị thương nặng, dẫn đến người vô tội bị tổn thương..... Nên xử mấy năm đây?"

"Hơn nữa tôi với các người không thù không oán, các người như thế nào lại đột nhiên môún giết tôi? Trước đó còn có làm ra chuyện tương tự như vầy hay không? Có thể cùng nhau bị tìm ra rồi định tội? Phải là..... 5 năm? Hay 10 năm?" Cố Trầm Quang thủy chung vẫn cười, nhưng ba người ngồi đối diện nhìn khóe miệng anh cong lên, lại đồng thời cảm nhận được cảm giác rét lạnh.

5 năm, 10 năm...... Thật ra thì, không phải là không được......

Sắc mặt ba người càng thêm tái nhợt. Đột nhiên, người bên phải vẫn luôn trầm mặc chợt mở miệng: "..... Tôi nói, phía sau màn có người chỉ điểm. Người muốn giết anh không phải chúng tôi. Không có quan hệ gì với chúng tôi hết."

"Người kia nói, muốn chúng tôi cho anh chút dạy dỗ, để ah biết có một số việc không thể xen vào. Chúng tôi chẳng qua là.... Chẳng qua là lấy tiền người khác mà làm việc thôi. Chúng tôi không hề có ý định mưu sát như anh vừa nói. Anh đừng có mà vu oan."

Quả nhiên.

Cố Trầm Quang chậm rãi thu lại nụ cười, giận tái mặt.

"Người chỉ điểm là ai?"

Hai người còn lại hiện tại cũng đã phản ứng kịp, người đàn ông trung gian nuốt một ngụm nước miếng, cướp lời đáp: "Chúng tôi cũng không biết...... Hắn chỉ gọi điện thoại cho chúng tôi một lần, bảo chúng tôi giáo huấn anh, nói rằng xong chuyện sẽ cho chúng tôi 5 vạn."

Cố Trầm Quang nghe vậy, sắc mặt hoàn toàn lạnh, giọng nói lạnh băng: "Anh là nói, các anh không biết là ai, chỉ bằng một cú điện thoại không xác thực...... liền dám trực tiếp lái xe đụng chết người? Không sợ đây là cái bẫy? Hoặc là, chuyện thành rồi không tìm thấy người?"

Vẻ mặt người đàn kia rõ ràng hoảng hốt, tròng mắt liếc qua đồng bọn bên cạnh, rõ ràng là chột dạ.

Cố Trầm Quang móc máy ghi âm ra, bỗng nhiên quăng trên bàn. *Die..?nĐa^^nLe$!$Qu+_+yĐo(/)n* Mở miệng, từng tia lạnh lùng lan ra. "Còn không chịu nói thật? Tôi cho các người một cơ hội cuối cùng, nếu không nói thật, vật này lập tức xuất hiện trong tay quan tòa..... Tôi đảm bảo, âm thanh rõ ràng, không kém chút nào."

"......"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...