🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Trầm Quang Theo Hướng Nam

Trầm Quang Theo Hướng Nam


Chương 15: 15

Chương 15

  Đêm hôm đó lúc Lộ Thịnh Minh đi, mưa vẫn tí tách rơi bên ngoài, mang theo cả tuyết.

Lộ Nam Tâm không có đi ra ngoài, đứng thừ người ra ở bên cửa sổ hồi lâu.

Bộ dáng trầm mặc an tĩnh, ánh mắt buông thỏng, lông mi khẽ run. Một chút biểu cảm cũng không có.

Cố Trầm Quang đến gần, nhìn thấy móng tay cô xiết chặt đến trắng bệch, nhíu mày, lần đầu tiên không biết mở miệng như thế nào.

Lộ Nam Tâm nghe thấy tiếng bước chân của anh, ánh mắt vẫn thẳng tấp nhìn về phía ngoài cửa sổ, vẻ mặt không biểu hiện gì, nhẹ nhàng mở miệng: "Lúc mẹ nói muốn đưa Nam Nam đi, Nam Nam không muốn, khóc ròng một ngày, ôm bà mà khóc cầu xin. Nam Nam hỏi mẹ tại sao, tại sao không quan tâm Nam Nam....."

Cố Trầm Quang yên lặng lắng nghe, nghiêng mặt, nhìn về phía cô, khẽ nhấp môi.

Lộ Nam Tâm thu lại ánh mắt, bên trong có ánh sáng gì đó trong suốt, "Bà nói, bởi vì mẹ yêu cha con, nên mẹ không thể để cho cha sống không được tốt."

"Nam Nam vẫn không hiểu. Rốt cuộc là yêu nhiều như thế nào mới có thể góp cả cuộc đời của mình vào cũng không đủ. Đến cuối cùng, ngay cả Nam Nam cũng chấp tay đưa đi....." Lộ Nam Tâm xoay mặt nhìn về phía Cố Trầm Quang, trong ánh mắt tia bi thương so với nước mắt còn nhiều hơn không chút kiêng kỵ bị phá vỡ, sụp đổ......

Cô nói: "Cho đến bây giờ Nam Nam vẫn không hiểu....."

Cố Trầm Quang giơ tay lên, nhẹ nhàng lau nước mắt ràn rục không thể giữ lại được của cô, ánh mắt thương tiếc. Sau đó anh ôm cô vào trong ngực, thật chặt, tư thế mang theo một loại an ủi, dựa vào, không thể dao động.

Anh mở miệng, giọng nói vẫn trầm tĩnh như ngày thường, ánh mắt kiêng quyết, nhìn về phía trước, một tay lại cẩn thận đặt ở sau ót cô, "Chú không biết."

Lộ Nam Tâm không lên tiếng, hồi lâu, mặt chôn sâu ở trong ngực anh, khóc không ra tiếng.

————

Đêm 30, hai người mang tấm thớt ra ngoài phòng khách, vừa xem tiết mục cuối năm vừa làm sủi cảo.

Trên TV một mảnh ca múa mừng cảnh thái bình, tiếng cười chúc phúc không ngừng, tràn ngập ở trong phòng, hai người cũng có vẻ đặc biệt náo nhiệt.

Lộ Nam Tâm lén lút bỏ vào miệng nếm một miếng, lập tức nhíu chặt mày, khuôn mặt đau khổ nhìn về phía Cố Trầm Quang, ghét bỏ: "Mặn."

Cố Trầm Quang nghiêng người nhìn cô một cái, "Vậy à."

Lộ Nam Tâm ngừng phê bình, đàng hoàng cúi đầu tạo dáng đường viền hoa bánh sủi cảo.

9:30, chính thức bắt đầu dùng cơm tối. Cố Trầm Quang tự mình xuống bếp, chuẩn bị một bàn đầy thức ăn. Nhiều lúc ở loại chuyện như vậy, anh vô cùng chú trọng, bất kể nhiều người hay ít người, thân đang ở chỗ nào, nên có thì nửa phần cũng không thể thiếu.

Hai người ngồi đối diện, yên lặng ăn cơm. Ăn được một nửa, Lộ Nam Tâm lại đột nhiên giương mắt, đôi mắt đỏ ửng cực kỳ thê thảm.

Cô nhìn anh nói: "Thật xin lỗi..... Chú Tiểu Cố, năm mới lại bắt chú cùng Nam Nam trải qua như vậy."

Cố Trầm Quang than thở, vươn tay gấp cho cô một cái đùi gà, giọng nói mang theo nụ cười ấm áp. "Như vầy thì làm sao? Có TV, có sủi cảo, có người thân. So với một mình chú ở Mỹ thì còn tốt hơn không biết bao nhiêu." Anh khẽ thở dài, sờ đầu cô gái nhỏ. "Trẻ con suy nghĩ nhiều như vậy sẽ không cao."

Lộ Nam Tâm sửng sốt: "........ Người thân?"

Cố Trầm Quang thu tay lại, ánh mắt nhìn thẳng cô, nhàn nhạt mỉm cười, không trốn không tránh, lập lại: "Người thân. Nam Nam là người thân của chú."

Nói xong chậm rãi ung dung liếc cô một cái: "Lễ mừng năm mới không cho khóc, không may mắn."

Lộ Nam Tâm hít hít lỗ mũi, nói thầm: "Chú Tiểu Cố như thế nào lại mê tín như vậy....."

Cố Trầm Quang mỉm cười: "Thà tin là có, không thể tin là không."

Thật ra thì nơi nào thành mê tín rồi, chỉ là quá lo lắng cho nên trông gà hóa cuốc, mọi chuyện đều phòng bị, rất sợ sẽ có một tia bất hạnh lại phủ xuống trên người của cô.

Dùng bút đỏ liên tiếp viết xuống tên của cô cũng không bỏ được.

......

Buổi sáng ngày thứ ba sau năm mới Cố Trầm Quang liền rời đi. Giáo sư cho nghỉ hạn cuối là mùng mười, Dịch Sở quy định ít nhất phải thu xếp một ít thời gian về cùng với bà.

Sáng sớm Lộ Nam Tâm đã tỉnh, đưa anh tới cửa, Cố Trầm Quang lại không để cô đi ra ngoài.

Tạm biệt rất đơn giản, chỉ le que mấy câu.

Cố Trầm Quang ôm cô vào lòng, thấp giọng dặn dò: "Được rồi, một mình phải cẩn thận...... phải kiên cường."

Lộ Nam Tâm nói: "Dạ."

Cố Trầm Quang buông lỏng tay, đưa cho cô một chiếc điện thoại di động. "Lễ mừng năm mới. Bên trong có số điện thoại của chú, có chuyện gì phải gọi điện thoại cho chú."

Lộ Nam Tâm tiếp tục gật đầu: "Dạ."

Cố Trầm Quang "ừ" một tiếng, nhấc vali hành lý lên. Trước khi đi, vẻ mặt vui vẻ đột nhiên tỉnh bơ nói: "Chú đi, tiểu bảo bối."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...