Chương 81: . Chán quá thì nên ăn dưa.💜✔️
Giống như bốn con gấu vậy, thật khó tưởng tượng nếu bọn họ cùng nhau đi đến rạp xem phim sẽ ra sao...
Lộ Hành Chu im lặng đến mức lỗ tai ong ong, trong khi Tống Trúc Vận bên cạnh đang cố gắng hít một hơi thật sâu để điều chỉnh tâm lý.
Buổi tối, trong thôn tổ chức tiệc mừng là tiệc chúc mừng Thánh tử trở về làng.
Dù Lộ Hành Chu vẫn không hiểu rõ vì sao mình lại trở thành Thánh tử, nhưng cậu vẫn rất hăng hái tham gia. Không rõ thì không rõ, nhưng ăn tiệc là không thể thiếu.
Lộ Hữu Sâm và Lộ Du Tư đều không đến được. Một người đang công tác tại quân bộ, người còn lại đang nghiên cứu phương thuốc, cả hai đều không thể rời vị trí.
Chỉ có Lộ Kỳ Dịch đến. Anh dành cả buổi chiều để giới thiệu hết một lượt bà con họ hàng từ già tới trẻ cho Lộ Hành Chu.
Từ những người nhỏ tuổi dễ nhớ như: anh họ, chị họ, em họ, đến mấy người lớn hơn một chút, đồng niên cùng lứa... càng lên cao càng khó phân biệt.
Lộ Hành Chu cười gượng, gương mặt hiện rõ vẻ thống khổ như đang bị nứt ra từng mảnh, nhưng vẫn cố giữ lễ phép, gọi từng người một cách ngoan ngoãn.
Cũng may có Lộ Kỳ Dịch bên cạnh cứu cậu, lại còn bảo cậu chỉ cần nhớ những người thân thiết là được, thế là xem như tạm thoát nạn.
Xong xuôi, Lộ Hành Chu được an bài ngồi tại bàn chính.
Ngồi bên cạnh cậu toàn là các trưởng bối như cữu công, lão thái công, di nãi nãi... Mọi người nâng chén chuyện trò vui vẻ, không khí vô cùng hòa hợp.
Còn cậu thì sao? Không thể uống rượu, ngồi nhìn hết người này đến người kia nói cười rôm rả. Chán quá... Lộ Hành Chu quyết định tìm dưa ăn cho đỡ chán.
Ánh mắt cậu quét tới bàn bên cạnh, nơi tụ tập một đám tiểu bối. Cậu lễ phép mỉm cười.
【Ồ, không có việc gì, hay là để mình xem ai trong số này sẽ trở thành người may mắn bị mình nhớ tới.】
Ngay khi ý nghĩ ấy xuất hiện, mấy người trẻ bên bàn nhỏ rùng mình cùng lúc. Xin đấy, đừng để ý đến tụi tui mà, cầu xin đó!
Lộ Hành Chu lẳng lặng quan sát một người có dáng vẻ mập mạp, ánh mắt lóe lên:
【Bạn học Thần Bách Dạ, em họ. Lúc nhỏ thi được có 38 điểm, sợ bị đánh nên nói dối mẹ là được 83. Mẹ nghe xong còn mừng, khen "có tiến bộ đấy con". Nhưng đời nào ngờ, ba nó về đúng lúc. Kết quả, tối hôm đó, mông của tiểu mập mạp... đỏ tấy.】
Người đã lớn như Thần Bách Dạ lập tức méo mặt. Vì cái gì?! Tại sao anh họ mới gặp không lâu lại biết chuyện xấu hổ này của hắn?!
Lộ Vân Nhĩ bên cạnh thật sự không hiểu nổi, nghiêng đầu hỏi: "Em lúc ấy nghĩ cái gì vậy?"
Thần Bách Dạ nhìn Lộ Vân Nhĩ với ánh mắt như muốn khóc: "Thầy giáo bảo không công bố điểm, ai ngờ ông ấy không công bố thật mà gửi tin riêng về cho từng phụ huynh..."
Lộ Kỳ Dịch khẽ cười: "Có thể vì điểm thấp như thế, thầy giáo sợ không gửi thì ba em cũng sẽ bị mời lên họp riêng thôi."
Bình luận