Chương 75: . Triệu hồi ma nữ!💜✔️
Lộ Hành Chu đang ngồi yên lặng nhìn anh họ mình, Thần Ngũ Kinh nhảy múa vui vẻ như một con nai con giữa rừng xuân, đột nhiên lại thấy anh nhấc điện thoại, gõ vài cái rồi nghiến răng nghiến lợi. Cậu hơi chớp mắt, cảm thấy có gì đó không đúng.
【Sau đó, em trai đã khỏe lại. Tất nhiên, vai chính công phải tìm lại cảm giác tồn tại của mình, liền nhân lúc anh họ vô tình nghe được hắn đang dỗ dành em trai kia. Một câu "Anh yêu em", một câu "Anh không thể rời xa em" khiến anh họ đau đớn đến mức gần như ngất đi. Từ đó rời khỏi thành phố, trở về thôn cũ trong tuyệt vọng, đóng cửa không ra ngoài. Nhưng vai chính công không rõ tại sao trong lòng cứ đầy hình bóng của anh họ, cuối cùng ngàn dặm xa xôi đuổi tới. Người trong thôn lấy đồng tâm cổ ra hù hắn, hắn vẫn kiên trì chịu đựng, cảm động trời đất, anh họ liền tha thứ cho hắn...】
Lộ Hành Chu đang nghĩ, liền thấy Thần Ngũ Kinh hít sâu một hơi thật dài, điện thoại lại vang lên. Anh cúi đầu nhìn màn hình, chẳng cần nghĩ cũng biết là ai gọi đến.
Còn dám gọi tới? Đúng là không biết xấu hổ!
Anh thẳng tay tắt máy, đứng dậy đi về phía Lộ Hành Chu. Vừa ngồi xuống cạnh cậu, bà bà trưởng thôn liếc nhìn anh một cái, trên mặt vẫn giữ nụ cười nhã nhặn, nhưng ánh mắt thì lại lạnh đi vài phần, rõ ràng đang giận.
Thần Ngũ Kinh cười gượng, quay sang cậu: "Em là Chu Chu đúng không? Anh là anh họ của em, Thần Ngũ Kinh."
Lộ Hành Chu vẫn đang đắm chìm trong cơn điên tiết của nguyên tác văn ngược, nghe thấy giọng nói mới hoàn hồn lại. Cậu gật đầu lễ phép: "Chào anh họ."
Thần Ngũ Kinh thở dài một tiếng, ánh mắt như tro tàn sau trận cháy lớn: "Anh họ không tốt."
Lộ Hành Chu kỳ quái nhìn anh: "Anh bị làm sao vậy?"
【Không đúng nha. Bây giờ không phải là lúc vai chính công đang dỗ dành tình nồng ý ngọt sao? Vai chính công tên gì nhỉ... À, Chu Tri Ảnh. Vãi chưởng, đúng là cái tên ngu!】
Thần Ngũ Kinh suýt nữa bật cười thành tiếng. Tâm tình vốn đang nghẹn uất, nghe cậu em họ phun châu nhả ngọc xong liền thấy sáng sủa hơn hẳn. Không sai, chính là tên ngu đó!
Anh ngồi ngay ngắn lại, nhìn cậu nói thẳng: "Anh thất tình."
【Thất tình!! Quá tốt rồi! Trẫm còn chưa ra tay, tên ngu kia đã bay màu! Tạ thiên tạ địa, chúc mừng nha~~】
Lộ Hành Chu trong lòng mừng như mở hội nhưng ngoài mặt lại làm bộ thương tiếc nói: "À... thật đáng tiếc... À không, ý em là, anh đừng buồn."
Nụ cười vui vẻ trong đáy mắt cậu giấu không kỹ, Thần Ngũ Kinh nhìn là biết. Nhưng anh không trách, ngược lại còn thấy dễ thương. Ít ra người thân của anh không đứng về phía tên cặn bã kia.
Ông nội của anh chỉ mắng cha anh. Mặc dù việc cười khi thấy người gặp họa là không tốt, nhưng cha anh đôi khi thật sự đáng giận.
Nghĩ tới cha mình, tới cái người từng là người yêu giờ trở thành tra nam tiêu chuẩn. Thần Ngũ Kinh không nhịn được lẩm bẩm: "Tên cặn bã đó thật sự muốn lừa anh. Ghê tởm."
Bình luận