Chương 73: . Đánh người hay lắm chị Nhan!!! 💜✔️
Minh Nguyên không ngờ Nhan Thanh lại bất ngờ đẩy mình ra, theo phản xạ nhìn về phía cửa. Lộ Vân Nhĩ đúng lúc đi ra, nhướng mày nói: "Ơ, chẳng phải là thiếu gia Minh gia sao? Ở đây làm gì với nữ chính của đoàn phim tôi thế?"
Minh Nguyên sượng cứng cả người, quay đầu nhìn Nhan Thanh. Còn chưa kịp mở miệng, một cái tát giáng thẳng vào mặt.
Minh Nguyên loạng choạng suýt ngã, còn chưa kịp đứng vững thì một cú đá chính giữa hạ bộ khiến hắn đau đến mặt mày méo xệch.
Nhan Thanh vừa đánh vừa mắng, từng câu từng chữ như dao cứa: "Hay thật đấy! Anh giả nghèo, gạt tình, còn gạt cả tiền của tôi. Tôi nai lưng đi làm nuôi anh, anh thì sống sung sướng như thiếu gia, thật sự là tôi mù mắt mới coi trọng cái loại rác rưởi như anh!"
"Ngày nào cũng kêu không có tiền, giờ thì hay rồi, phú nhị đại giả nghèo lừa tình. Đồ khốn, anh không chỉ lừa cảm xúc, mà còn lừa sạch túi tôi!"
"Hôm nay tôi sẽ cho anh biết vì sao hoa lại đỏ như vậy. Tôi nói cho anh biết, anh hãy tận hưởng cho kỹ vào. Từ nay về sau, cuộc đời của anh chỉ còn hai màu: đen và trắng, đồ rác rưởi!"
Lộ Hành Chu đang ngồi xổm trong phòng, ló đầu ra ngoài cửa sổ, bốn mắt nhìn chằm chằm cảnh Nhan Thanh tự biên tự diễn ẩu đả Minh Nguyên.
Cậu vừa lòng gật đầu nói: "Như vậy mới đúng. Dụ hắn đến rồi đập cho một trận trút giận, nhẹ nhàng nói chia tay thì dễ dàng quá."
Bạch Thanh hoảng hốt bước tới kéo người ra. Nhan Thanh cũng có chút mệt, đứng thẳng dậy nhìn Minh Nguyên mặt mũi bầm dập, lạnh lùng cười khẩy: "Tôi thấy anh bị bệnh tâm thần thật rồi. Ở Quảng Đông nóng đến mức ngất xỉu là chuyện thường, nhưng như anh thì là do thiếu não. Còn cái vòng tay thủy tinh đó, anh thích đến vậy à? Đúng là đen đủi."
Bạch Thanh đau lòng đỡ Minh Nguyên dậy. Minh Nguyên toàn thân tê dại, nhưng cơn giận cũng tan mất sau những lời Nhan Thanh vừa dội xuống như nước đá.
Hắn nhìn Nhan Thanh nói: "Cô bé hôm đó là em sao? Anh tưởng là Bạch Thanh... nếu biết là em, anh tuyệt đối sẽ không là cô ấy đưa anh xem vòng tay..."
Nhan Thanh uống một ngụm nước, vốn đã chẳng màng hình tượng nữa, liền đáp gọn: "Cái gì? Anh thấy vòng tay là đâm đầu theo à? Ai có vòng tay là anh yêu luôn? Ngày mai tôi sẽ đem cái đó làm vòng cổ buộc cho chó. Còn tôi là nữ, cậu ta là nam, mắt anh bị mù à? Hay thấy ai cũng không chê, chỉ cần có tay là đeo?"
Minh Nguyên ngây người như bị đóng băng, lặng lẽ quay đầu nhìn về phía Bạch Thanh.
【Hahaha chết mất, chị Nhan uy vũ quá! Minh Nguyên đúng là bị táo bón óc luôn rồi!】
Lộ Vân Nhĩ phụt một tiếng cười, chưa kịp nín thì Minh Nguyên đã đỏ mắt chỉ vào: "Lộ nhị! Cậu cứ đứng nhìn như vậy à? Đây là địa bàn của cậu đấy! Anh tôi mà biết, cậu không yên đâu!"
Lộ Vân Nhĩ lười để ý, quay sang nhìn Bạch Thanh, cười nhạt: "Cậu đây mà là ông mặt trời nhỏ à? Trước kia còn giả vờ thanh thuần tri thức, giờ thành tiểu thái dương chói chang rồi sao? Lần này lại mang thai đứa con của ai, tính tìm người kế vị tiếp à?"
Bình luận