Chương 54: . Mập Mạp xuất hiện💜✔️
Nhìn vẻ mặt bối rối của đám nhân viên trong đoàn, Lộ Vân Nhĩ lại càng vui vẻ, còn cố tình vẫy tay với Mập Mạp: "Mập Mạp nhà tôi cũng chỉ là mèo thôi mà, phiên bản phóng to của mèo con ấy."
Anh đặt xô thức ăn xuống trước mặt con hổ, tiện tay gãi gãi dưới cằm nó, cười nói: "Đúng không, Mập Mạp?"
Mập Mạp ngao lên một tiếng, cái đuôi to đùng khẽ quẫy, trông chẳng khác nào đang phụ họa.
{Anh có muốn nghe lại mình vừa nói gì không? Phiên bản lớn của mèo con? Xin hỏi là anh mù hay tôi mù?}
{Lộ mỗ người đúng là mềm lòng với thú cưng quá mức rồi...}
{Đúng rồi đúng rồi, mèo con phiên bản phóng đại ×100.}
{AAAAA đại lão hổ kìa!!! Lộ Vân Nhĩ anh đứng gần thế thật sự ổn không vậy?!}
Sắc mặt Đặng Mai vẫn bình tĩnh như không, nhưng các nhân viên trong đoàn thì đã méo xệch.
Không đùa đâu, con hổ này đúng là mèo cỡ lớn thật, nhưng nó là mãnh thú. Chỉ cần một móng vuốt thôi cũng đủ tiễn bọn họ về Tây Thiên gặp Phật rồi.
Nhìn Lộ Vân Nhĩ thản nhiên xoa đầu con hổ, tiểu ca nhiếp ảnh chân tay mềm nhũn, hoàn toàn không dám lại gần. Nghĩ tới nghĩ lui, quyết định đứng xa xa quay livestream cho an toàn, nếu không e là tim cũng không chịu nổi.
Lộ Vân Nhĩ liếc mắt nhìn đồng hồ.
Đúng lúc đó, tấm màn giường trên sân thượng rộng lớn phía trên chậm rãi hé mở.
Anh cong môi cười: "Chu Chu tỉnh rồi."
Một tiếng hổ rống vang lên.
Tiếp theo là một chiếc dép lê từ trên sân thượng bay vèo xuống, không lệch không sai đập thẳng vào đầu Mập Mạp.
Giọng nói lười biếng vọng xuống: "Sáng sớm còn chưa mở mắt ra được, Mập Mạp, nhóc phát điên cái gì thế hả?"
Một cái đầu tóc rối bù thò ra trước ống kính livestream.
Người kia cúi xuống nhìn, vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
Mập Mạp thì lập tức ủy khuất ngao ô, như thể đang tố cáo: "Hổ hổ chỉ muốn báo là có người đánh hổ thôi. Hổ còn là tiểu khả ái của anh mà. Hổ bị ức hiếp rồi. Hổ cần ăn thêm đồ ngon để bình tĩnh lại..."
Lộ Hành Chu trầm ngâm nhìn đoàn người phía dưới, ánh mắt dừng lại trên Đặng Mai, hỏi: "Không phải nói 8 giờ mới bắt đầu sao? Sao giờ mới có 7 giờ?"
Đặng Mai nhếch mép cười, giọng điệu hiếm khi ôn hòa đến vậy: "Kiểm tra bất ngờ đấy. Ghi lại trạng thái không trang điểm chân thật nhất của khách mời. Chu Chu còn buồn ngủ thì ngủ thêm chút cũng được."
Nhân viên đoàn đồng loạt quay sang nhìn đạo diễn, ánh mắt đầy nghi hoặc: Sao anh ta lại nói chuyện dịu dàng thế này?
Giọng này có phải của Đặng Mai thật không vậy?
{Khoan đã? Đáng lẽ không khí phải gay gắt hơn chứ? Đặng đạo hôm nay bị làm sao vậy? Bình thường đâu có hiền như thế này.}
Bình luận