Chương 49: . Lý do Mục Mục bị bỏ rơi💜✔️
Buổi chiều hôm đó đã xảy ra chuyện gì thì Lộ Kỳ Dịch không biết, anh chỉ biết khi về đến nhà đã bị chào đón bởi hai cái đầu hói bóng loáng.
Nhìn hai cái đầu trọc tròn trước mặt, một người vẻ mặt Phật hệ, phảng phất nét muốn thoát khỏi hồng trần, người kia thì mặt đầy oán niệm, thi thoảng liếc sang người ngồi ngay ngắn trước TV.
Tiểu Lục cùng thằng ba vẫn ngồi thảnh thơi như thường, vẻ mặt chính khí, tư thế ngay ngắn. Mọi thứ dường như chẳng khác gì trước khi Lộ Kỳ Dịch rời khỏi nhà, cứ như mấy tiếng đồng hồ vừa qua không hề có chuyện gì xảy ra cả.
Ngoại trừ... tiếng cười ngạo nghễ của Tiểu Lục.
【Ha ha ha ha ha ha! Buồn cười chết mất! Tuy không biết anh tư nổi điên chuyện gì, nhưng hai viên đầu trọc này thật sự không thể nhịn cười nổi! Anh năm thật là quá thảm rồi nha! 】
Lộ Du Tư vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh như mặt hồ thu không gợn sóng. Hắn đã nhìn thấu rồi. Thật sự không còn quan trọng nữa. Không biết từ đâu, hắn móc ra một chuỗi vòng hạt, bắt đầu lẩm nhẩm niệm kinh y như thật, biểu cảm nghiêm trang tựa như một vị cao tăng vừa vứt bỏ phàm tâm. Hắn nhìn hồng trần với ánh mắt buông bỏ, mà về phần nữ chính kia, hào quang nữ chính?
Chờ bần tăng tới siêu độ cô ta đi.
Còn Lộ Lâm Vụ thì đang trải qua một cuộc khủng hoảng cá nhân nặng nề. Hắn giờ chỉ muốn bỏ nhà đi thật xa. Anh tư muốn cạo đầu thì cứ cạo đi, nhưng hắn rất hài lòng với mái tóc đỏ của mình!
Tại sao? Tại sao lại kéo hắn theo???
Hồi tưởng lại bộ dạng cười đến đau bụng của mẹ mình lúc nhìn thấy đầu trọc của hai đứa, Lộ Lâm Vụ chỉ cảm thấy tê tâm liệt phế. Hắn đưa tay sờ đầu, được rồi, xúc cảm thật sự không tệ, nhẵn mịn mát tay đến lạ.
Cũng không tính là quá thiệt, dù sao Lộ Hành Chu còn giúp bọn họ xử lý, cạo đến mức gần như nghệ thuật.
Lộ Hành Chu lúc này đang ngồi nhìn anh tư mình, ánh mắt càng lúc càng sáng, linh cảm trong đầu như suối nguồn trào ra không ngừng. Cậu chớp mắt một cái...
【Văn hương xưa tươi mát, Phật tử thanh lãnh yêu tôi... Ôi trời, tuyệt rồi, đây rõ ràng là mô-típ phim ma nhưng mang văn chương bản địa đậm đà bản sắc, một lựa chọn đúng đắn tuyệt đối!】
Lộ Du Tư giật mình quay đầu, ánh mắt đầy cảnh giác.
Không được. Em định làm gì đấy? Đừng có nhìn anh rồi nói mấy câu kinh khủng như vậy, cái gì mà Phật tử thanh lãnh yêu tôi? Em bị sao vậy??
【Mình nghĩ kỹ rồi! Trước tiên là truy thê hỏa táng, sau đó đến nữ chính kiều tiếu đáng yêu ngu ngốc. Trong một lần dâng hương, vô tình đụng phải Phật tử thanh lãnh, nhất kiến chung tình. Nữ chính chủ động theo đuổi, nhưng Phật tử vô dục vô cầu, không muốn xuống hồng trần. Nữ chính vì quá thương tâm mà không cẩn thận bị thương, ngã xuống vách đá. Lúc ấy, Phật tử mới phát hiện bản thân đã động tâm. Sau khi nữ chính được ẩn sĩ cứu sống, ở nơi u cốc luyện y thuật kỳ kinh động thế, trở lại nhân gian và thế là Phật tử bắt đầu công cuộc truy thê hỏa táng!】
Bình luận