Chương 47: . Tránh vỏ dừa lại gặp vỏ dừa💜✔️
Sắc mặt của tên cầm đầu, Nhậm Thiệu trở nên méo mó khi đối diện với ánh mắt trào phúng đầy xem thường của Lộ Hành Chu. Lòng tự trọng vốn đã mong manh của hắn, trong khoảnh khắc đó hoàn toàn vỡ vụn.
Hắn cố đè nén cơn giận, lạnh lùng nói: "Thế nào? Liếm mặt lấy lòng Lộ gia một chút liền tưởng mình có chỗ dựa? Mày có tin hôm nay tao lột sạch mày ra ngay tại đây, người nhà Lộ gia cũng chẳng buồn quan tâm?"
Lộ Hành Chu xoay cổ tay, hoạt động nhẹ các khớp xương, ánh mắt dửng dưng nhìn hắn như nhìn một tên hề. Trước kia cậu im lặng, tự bảo vệ mình là đúng nhưng bây giờ nhìn lại, tên này cứ tới lui chỉ biết lải nhải mỗi câu con riêng, rõ chán. Còn bao lần bị cậu tẩn cho về nhà vẫn chưa rút được bài học?
Giờ thì sao? Nâng cấp rồi à? Định động tay động chân?
Cậu chậc một tiếng, lười biếng mở miệng: "Ngậm cái mõm chó của mày lại đi. Tao còn chưa tính sổ với mày, thế mà mày lại tự vác mặt đến đây rồi à? Quả nhiên rất có phong thái chó hoang, ngửi được mùi là tìm tới liền."
Ngay lúc ấy, một tiếng gâu~ đáng thương vang lên phía sau. Lộ Hành Chu thoáng khựng lại, quay đầu thì thấy Đức Mục đang uất ức bước ra, ánh mắt rõ ràng đang oán trách cậu: Sao lại lôi loài chó bọn em vào vậy?
Cậu hơi xấu hổ sờ đầu Đức Mục, vỗ vỗ trấn an: "Xin lỗi nha, Mục Mục, không phải đang nói nhóc đâu, là lỗi của anh, lỡ xúc phạm đến loài chó rồi."
Sau đó, cậu quay lại, mặt nghiêm túc, ngữ khí khinh khỉnh nói với Nhậm Thiệu: "Cho tao sửa lại, mày không giống chó. Mày giống phân đấy, vừa ghê tởm vừa chướng mắt như nhau."
Câu cuối như tát mạnh vào mặt Nhậm Thiệu. Lửa giận trong người hắn bùng lên, sắc mặt vặn vẹo, bước chân lảo đảo như muốn lao tới đấm Lộ Hành Chu một trận. Hắn vốn dĩ là kẻ ngang ngược ỷ thế, khinh thường thân phận của Lộ Hành Chu, thậm chí dù từng bị dạy dỗ cũng chỉ là tạm lui một bước. Nhưng giờ lại bị mắng thẳng mặt, hắn sao có thể nuốt nổi?
Hắn hung hăng sấn tới, nhưng Lộ Hành Chu chỉ đứng im, đôi mắt hờ hững, ánh nhìn lạnh tanh và khinh bỉ như đang nói: Tới đây, tao chờ.
Chính ánh mắt đó khiến bước chân của Nhậm Thiệu hơi khựng lại. Nhưng rồi, như muốn chứng tỏ bản thân, hắn vẫn kiên quyết bước tiếp.
Ngay lúc hắn vừa lao đến, một vật nặng từ đâu đó bất ngờ húc thẳng vào hắn từ phía sau, khiến cả người Nhậm Thiệu ngã nhào xuống đất. Mấy tên đàn em phía sau hét lên thất thanh. Một luồng hơi nóng phả thẳng vào gáy hắn khiến lông tóc dựng đứng. Áp lực đè lên lưng hắn nặng nề, tim hắn suýt chút nữa ngừng đập.
Cứng ngắc quay đầu lại, hắn bắt gặp một cảnh tượng khiến toàn thân lập tức tê liệt, một con hổ lớn đang đặt móng vuốt lên người hắn, hàm răng sắc nhọn chỉ cách cổ hắn chưa tới mười phân. Hơi thở dã thú phả thẳng vào mặt.
Nhậm Thiệu cả người như bị đóng băng, không dám nhúc nhích, ngay cả hét lên cũng không nổi.
Lộ Hành Chu thong thả ngồi xổm xuống, chống cằm nhìn hắn, ánh mắt vừa trào phúng vừa lạnh băng: "Tiếp tục đi. Không phải mày hổ báo lắm sao? Mau, động thủ đi chứ."
Bình luận