Chương 46: . Nhắc tào tháo, tào tháo đến💜✔️
Nhìn động tác của Lộ Hành Chu, Chu Hành Lộ yên lặng đi theo sau cậu. Lộ Hành Chu vừa quay đầu lại, Chu Hành Lộ đã như bóng với hình xuất hiện trước mặt.
Cậu kinh ngạc trừng to mắt, vừa định mở miệng hỏi, Chu Hành Lộ đã đưa tay chỉ về phía trước.
Bên kia, ông Thiên cùng ông ngoại Tống và ông nội Lộ đang đứng trò chuyện. Thiên Vạn Quyển vẻ mặt đắc ý, ngẩng cao đầu nói: "Con trai tôi sắp tròn mười tuổi rồi. Đến lúc đó, mấy người nhất định phải tới dự."
Ông ngoại Tống kéo sầm mặt lại. Lão nhân từng tung hoành chiến trường nhiều năm như vậy, còn không nhìn ra Thiên Vạn Quyển đang khinh người sao? Thiên Vạn Quyển thời trẻ toàn nhờ vợ mà dựng nghiệp, sau khi vợ bệnh mất không bao lâu đã có phụ nữ khác vào cửa.
Mà đáng nói là, người phụ nữ ấy chẳng ở được bao lâu thì ly hôn, rồi ông ta lại cưới lần nữa.
Cưới tới cưới lui, vợ hiện tại đã là người thứ năm rồi.
So với con trai lớn Thiên Quyến Văn còn nhỏ hơn 5 tuổi.
Chưa vào cửa bao lâu, bà ta đã có thai, làm lão Thiên mừng như vớ được vàng. Đứa con trai vừa chào đời chưa được bao lâu, Thiên Quyến Văn liền dọn ra khỏi nhà cùng vợ, nghe nói lúc đó nháo tới mức không thể nhìn được. Mãi đến khi cháu gái đầu tiên cũng chính là Tiểu Anh được sinh ra, hắn mới trở về.
Nhưng Thiên lão đầu chẳng để bụng chuyện đó, trong lòng chỉ có mỗi cậu con trai út bảo bối. Nay con vừa tròn mười tuổi, ông ta còn định làm một bữa tiệc thật lớn để khoe mẽ.
Thiên Vạn Quyển nhìn yến hội náo nhiệt trước mắt, lạnh giọng bĩu môi: "Một đứa con riêng mà cũng đáng để làm lớn như vậy sao?"
Ông ta vẫn luôn không tin chuyện con riêng của con gái nhà họ Tống mất tích lại có thể tìm lại được tình cờ như thế. Trong mắt ông ta, thằng nhóc kia tám phần là miệng dẻo nịnh nọt, dỗ ngon dỗ ngọt thế nào mà được nhận làm con.
Nghe được lời đó, sắc mặt ông ngoại Tống đen lại: "Ông lặp lại xem? Ông tưởng ai cũng giống ông chắc?"
Thiên lão đầu cười hì hì: "Giống gì mà giống? Con trai tôi là con tôi sinh ra, có giấy tờ chứng nhận rõ ràng!"
Ông nội Lộ nghe mà chỉ biết cười vi diệu. Mới vừa nãy còn nói chuyện về Chu Chu nhà họ Lộ, giờ đổi giọng thế rồi. Ông bình thản nhìn về phía Thiên Quyến Văn đang tiến lại gần, lên tiếng: "Hy vọng là vậy."
Thiên Vạn Quyển trừng lớn mắt, không vui nghe người khác nghi ngờ, đang định đập bàn phản bác thì giọng Thiên Quyến Văn vang lên: "Ôi, chú Tống, chú Lộ đều ở đây à? Vừa đúng lúc cháu đang tìm ba cháu để cho xem một chuyện. Hai vị giúp cháu một chút, chú ý ba cháu một tí, đừng để ông ấy tức đến ngất đấy."
Thiên lão đầu giật mình. Tên con trai này từ sau khi trở về vẫn luôn làm ông tức điên, may mà còn có vợ mới an ủi, nếu không ông đã sớm bị chọc giận đến phát bệnh. Nhưng dù sao đây cũng là đứa con trưởng, ông có thể nói gì?
Bình luận