Chương 31: . Chu Hành Lộ💜✔️
Hơn nữa, khi đứa bé được sinh ra tại bệnh viện của Thẩm Đình Bách, gã đã xóa sạch mọi bằng chứng. Tình hình hiện tại cùng lắm cũng chỉ có thể cấu thành hành vi nói dối, dù sao cũng chưa đến mức lừa đảo. Khi mới đến đây, nếu báo cảnh sát thì nhiều nhất cũng chỉ bị cảnh cáo bằng miệng.
Còn về phía Giang Minh Nguyệt thì dễ xử lý hơn, chỉ cần kiện bà ta tội làm tổn hại danh dự của Lộ Khiếu là đủ.
Tống Khanh tặc lưỡi, khẽ vén mớ tóc xõa trước trán ra sau tai, nhìn người trước mặt rồi nói: "Con tên Thẩm Niên Hiểu đúng không? Con là một đứa trẻ thông minh, nhưng..."
Bà chuyển ánh mắt sang Giang Minh Nguyệt: "Tôi không thể cho cô vào, nhưng tôi có thể cho người nhà cô vào. Giang thị không sạch sẽ."
Giang Minh Nguyệt lập tức nổi giận, bà ta chỉ tay vào mặt Tống Khanh, quát: "Cô đừng có đi quá giới hạn!"
Lộ Khiếu lập tức hất tay bà ta ra, lạnh lùng nói: "Ai cho cô cái gan chỉ tay vào vợ tôi?"
Ông ngoại Tống mỉm cười: "Cô còn tâm trí mà tức giận à? Sao không tranh thủ về nhà gặp cha mẹ lần cuối đi. Tống gia sẽ phong tỏa toàn bộ Giang gia, đồng thời cắt đứt quan hệ với tất cả các công ty đang hợp tác với Giang thị. Hơn nữa, công ty của bố mẹ cô... e rằng cũng không trụ nổi qua cuộc điều tra lần này."
Lộ Khiếu đứng bên cạnh gật đầu nói tiếp: "Lộ thị cũng vậy."
Giang Minh Nguyệt vốn là đại tiểu thư quen sống an nhàn trong nhung lụa, bà ta hiểu rõ, một khi gia đình sụp đổ, thì bản thân chắc chắn sẽ không có kết cục tốt. Những người từng bị bà ta chèn ép, bắt nạt, đến lúc ấy tuyệt đối sẽ không tha cho bà.
So ra, thà ngồi tù còn hơn ít nhất còn có thể điều phối tình hình phần nào từ trong đó.
Còn về Thẩm Đình Bách, Lộ Khiếu nhìn gã một cái, hờ hững nói: "Bệnh viện của cậu, chuẩn bị đóng cửa đi là vừa."
Lúc này, Lộ Hành Chu lặng lẽ thò đầu ra, nhỏ giọng chen vào: "À... thực ra con cũng biết một số chuyện..."
Mọi người càng chú ý tới Lộ Hành Chu, Lộ Khiếu lại càng nhìn càng thấy thích. Tiểu Lục của ông lớn lên rất giống mẹ, trông vừa ngoan ngoãn vừa lễ phép, hoàn toàn khác biệt so với đứa con nghịch tử kia của ông.
Lộ Hành Chu nhìn thẳng vào Thẩm Đình Bách nói: "Chú có biết mình đã làm ra loại chuyện gì không? Chú thật sự không thấy cắn rứt lương tâm sao?"
【Cố ý gây ra sơ suất y tế, thực hiện cấy ghép nội tạng từ người đã chết cho những kẻ có quyền lực, lại còn thu về một khoản tiền đen khổng lồ..】
Câu nói vừa dứt, sắc mặt Tống Khanh và những người khác lập tức trở nên nghiêm trọng. Việc này không chỉ là vấn đề đạo đức mà còn dính líu đến phạm vi cực kỳ rộng lớn...
Nhưng Thẩm Đình Bách không tin rằng Lộ Hành Chu thực sự biết được bí mật của mình. Gã chỉ cho rằng cậu đang cố dọa mình, bèn nở một nụ cười hòa nhã: "Chú chột dạ gì chứ? Chú là bác sĩ tốt, một lòng vì bệnh nhân. Bệnh viện sao có thể bị đóng cửa được?"
Bình luận