Chương 178: 178
Mở mắt ra, nơi khóe mắt Lộ Hành Chu chậm rãi lăn xuống một giọt nước. Cậu đưa lòng bàn tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt đó, mỉm cười. Cậu bắt đầu thấy có chút cảm kích địa phủ.
Trong nguyên tác, cậu và Chu Hành Lộ chỉ là những nhân vật tặng kinh nghiệm, tặng trang bị cho tuyến chính, vai trò chẳng khác gì công cụ làm nền cho người khác tỏa sáng. Quỹ đạo số mệnh ban đầu của cậu là làm nền cho vai chính thụ chính là đứa con do anh cả của cậu để lại sau khi qua đời. Sau sự kiện ở cô nhi viện, cậu được đưa trở về nhà, nhưng lại bị người nhà xa lánh, lãnh đạm và lợi dụng. Nói là bị ngược đãi thì cũng chưa hẳn, chỉ là bị xem như không tồn tại.
Khi đó cậu còn nhỏ. Cậu khao khát một mái nhà ấm áp, khao khát được yêu thương, được cha mẹ quan tâm.
Và rồi trong sự lạnh lẽo bị phớt lờ đó, cậu dần dần hắc hóa.
Cậu có sáu người anh trai. Nhân vật chính thụ là con trai của anh cả cậu, người từng là mối tình đầu của cha cậu. Bởi vì điều đó, đứa trẻ kia được cha cậu hết mực yêu thương. Nhưng sau này, anh cả cậu mất vì tai nạn, để lại đứa bé làm di sản duy nhất, trở thành bảo vật trong nhà, địa vị cao đến mức không thể động vào.
Còn cậu thì sao? Một đứa trẻ bị lãng quên, bị trả về nhà nhưng chẳng ai thừa nhận sự tồn tại.
Sau khi chịu đủ mọi khinh miệt, Lộ Hành Chu bắt đầu lật ngược ván cờ. Từng bước một, cậu nắm quyền lực trong tay, trở thành gia chủ, rồi đem vai chính thụ tặng cho vai chính công.
Những người trong nhà, người thì chết, kẻ thì tàn.
Còn Chu Hành Lộ, ở nguyên tác chỉ là một người thực vật, chú nhỏ của vai chính thụ chết đúng lúc để lại toàn bộ tài sản cho vai chính công. Vai chính công dùng chính khối tài sản đó để ép cậu, cùng vai chính thụ đoạt lại tất cả những gì từng thuộc về cậu.
Còn mẹ cậu, sau khi sinh ra cậu thì tâm lực tiều tụy, ngủ mê mệt rồi qua đời.
Các anh trai của cậu thì chẳng khác nào đầu óc có vấn đề, điên cuồng sủng ái vai chính thụ, đến mức khi cậu trở về nhà, lại cho rằng cậu sẽ tranh giành tình cảm với vai chính thụ mà bắt đầu bài xích, cảnh cáo và xa lánh cậu.
Lộ Hành Chu vừa cười vừa rơi nước mắt. Trong lòng cậu luôn cảm thấy không nên là như vậy.
Ngoại trừ anh cả, Lộ Trăn Ngọc đã chết những người anh còn lại có tên lần lượt là: Lộ Kỳ Dịch, Lộ Vân Nhĩ, Lộ Hữu Sâm, Lộ Du Tư, Lộ Lâm Vụ...
Mà cậu là Lộ Hành Chu.
Lộ Hành Chu gần như phải bật cười thành tiếng. Nhìn xem, thật đúng là có ăn ý, dù cậu không quay về cái gia đình kia, cái tên này vẫn bị gắn mác như một phần không thể tách rời của nơi đó...
Một cơn đau âm ỉ lan ra từ đầu cậu, kéo theo vô số hình ảnh hiện lên trong tâm trí, tất cả đều là cậu và những người đàn ông xa lạ nhưng lại vô cùng thân thiết.
Những người đó, mang những cái tên quen thuộc ấy, nhưng khác biệt duy nhất chính là họ yêu cậu thật lòng. Họ thích cậu. Họ cho cậu cảm giác ấm áp mà cả đời cậu từng khao khát.
Bình luận