Chương 170: 170
Mấy người xung quanh cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, vẻ mặt ai nấy đều hơi méo mó.
Trời ạ, mấy chuyện này thật sự là thứ mà bọn họ nên được nghe sao?
Doyle ghé sát vào tai Cather, khẽ nói, mắt vẫn không rời khỏi vẻ mặt thản nhiên của Lộ Hành Chu: "Nói thật nhé, Liv và Calle nhìn còn giống nhau lắm. Hai người thân thiết đến mức cứ như chị em ruột ấy."
Lộ Hành Chu mặt không đổi sắc, ánh mắt tiếp tục quét khắp vườn tìm thêm dưa ăn.
Arthur cười nhẹ, tiếp lời: "Liv với Calle thân thiết thì cũng chẳng bằng Vi Vi với A đâu. Nói mới nhớ, nhà A dạo gần đây hình như có động tĩnh gì đó."
【A? Để xem nào... À à, thì ra là A với Vi Vi chỉ là mối quan hệ hợp tác. Một bên buôn, một bên phân phối, bọn họ ngầm dính vào buôn bán ma túy đấy. Còn có liên hệ tới đường dây của Mặc Tây ca nữa. Nhưng mà bên đó hiện giờ đang có biến lớn, phe đối phương đang chờ thời cơ để chơi trò hắc ăn hắc rồi.】
Arthur cười lớn, nụ cười mang theo vẻ sung sướng thật sự. Tốt rồi, tốt rồi, hắc ăn hắc thì càng hay.
Hoa Quốc có câu: Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau. Hắn, Arthur, nhất định chính là con chim sẻ đó.
Ma túy thì hắn không động vào, nhưng tiền thì có ai lại không thích?
Cather và Doyle như thể vừa mở ra cánh cửa bước vào một thế giới hoàn toàn mới. Cả hai ghé sát lại, bắt đầu lầm rầm thì thầm đủ thứ tin tức bên lề, hy vọng Lộ Hành Chu có thể giúp họ phân biệt thật giả.
Mà Lộ Hành Chu thì sao? Ăn dưa đối với cậu chẳng có gì mệt cả. Dưa gì cũng được, chỉ cần là dưa, cậu liền ăn. Cứ thế, cả nhóm đầu chụm vào nhau, từng ánh mắt mơ hồ quét về các nhân vật trong bữa tiệc, miệng thì nhỏ giọng lầm bầm rì rào, mặc kệ thật giả, chỉ cần nghe vui tai là được.
Bên này động tĩnh không nhỏ, sớm đã bị người khác chú ý nhưng ngặt nỗi, ai trong đây cũng chẳng dễ chọc. Trong cái sân khấu đầy mùi danh lợi này, mấy người bọn họ lại giống như một làn gió mát thổi qua giữa hội trường chật ních toan tính.
Người khác thì còn đang dùng rượu và lời nịnh bợ để dò xét lẫn nhau, gài bẫy ngầm còn nhóm này thì ngồi tụm lại ăn dưa, nếu không lại gần nghe lén, thì không ai biết họ đang bàn gì.
Doyle là người bắt đầu trước. Hắn ghé sát vào trung tâm nhóm, hạ giọng thì thào: "Các người có nghe chưa? Gần đây nhà Dev đang loạn lắm đấy. Đại tiểu thư của họ suýt chút nữa lật tung luôn nơi nghỉ của cả gia tộc."
Arthur gật đầu, vung ly rượu vang đỏ trong tay: "Tôi cũng nghe rồi. Nghe nói hình như là vì bị một thằng đệ tử nghèo khiêu khích. Mà chưa dừng lại ở đó đâu, tên đó không chỉ tán tỉnh cô ta, còn tán luôn cả mẹ cô ta."
Cather a một tiếng kinh ngạc: "Thật hay giả vậy?!"
Lộ Vân Nhĩ thở ra một hơi: "Mấy người ở đây cũng loạn dữ ha."
Chuyện này thì Lộ Hành Chu biết rõ.
【Thật đó thật đó. Cái tên đệ tử nghèo kia không chỉ tán tỉnh đại tiểu thư nhà Dev, còn tán luôn cả mẹ cô ấy. Chạy tới chạy lui giữa hai người. Mà hình như nguyên nhân chính là do vụ tranh chấp trong... Tỷ Muội Hội.】
Bình luận