Chương 166: 166
Có thể là do ánh đèn vàng quá đỗi ấm áp. Cũng có thể là bởi tâm trạng quá mức hân hoan. Lộ Hành Chu và Chu Hành Lộ không ai nói ra lời hứa hẹn nào rõ ràng, nhưng như đã cùng định ra một điều không cần nói.
Tựa như... vì họ mang cái tên giống nhau, cho nên họ nên thuộc về nhau.
Chỉ là vẫn cần đợi thêm một chút thôi.
Sau Tết, thu dọn xong quà cáp và tiền mừng tuổi, Lộ Hành Chu cùng mọi người quay về Đế Đô. Ngay trong ngày họ về đến nhà, Chu Hành Lộ đã lái xe chạy thẳng đến Lộ gia.
Lộ Hành Chu lén lút tránh khỏi mấy người anh trai, len lén chui lên xe Chu Hành Lộ. Đôi mắt cậu sáng rực như vì sao, chăm chú nhìn người trước mặt không rời. Chu Hành Lộ thở dài một tiếng, đưa tay che lấy đôi mắt kia: "Đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó."
Lộ Hành Chu chỉ cảm thấy đầu ngón tay lạnh nhẹ phủ lên mắt mình, trước mắt tối sầm lại, cậu chớp chớp đôi mi dài, lông mi cong vút khẽ khàng cọ vào lòng bàn tay y.
Cậu khẽ cười, đưa tay gỡ bàn tay kia ra, lẳng lặng nhìn Chu Hành Lộ. Rồi bất ngờ cúi người, hôn nhẹ một cái, như chuồn chuồn lướt nước, cười tủm tỉm nói: "Coi như là tem mở đầu chương đó."
Chu Hành Lộ mặt không đổi sắc, nhưng nhìn kỹ thì tai hơi đỏ ửng. Lộ Hành Chu chớp chớp mắt:
【Ngoài ý muốn ngây thơ ghê.】
Chu Hành Lộ nheo mắt lại, bế bổng người kia đặt lên đùi mình, hỏi nhỏ: "Chu Chu, rất quen rồi hả?"
Lộ Hành Chu thức thời không nói gì, dùng tay chống lên lồng ngực y, ánh mắt lấp lánh: "Chưa ăn thịt heo cũng biết heo chạy mà, đúng không anh heo?"
Chu Hành Lộ bật cười bất đắc dĩ, đưa tay xoa đầu cậu. Y cúi xuống, môi sát bên tai nói khẽ: "Được rồi, Chu Chu của anh."
Lộ Hành Chu lại ghì hắn xuống, nghiêng đầu, nhướng mày: "Em còn chưa phải người của anh nha, bây giờ anh vẫn chưa có danh phận đó."
Hai người đối diện nhau, ánh mắt giao hòa, bầu không khí dần trở nên ám muội. Lộ Hành Chu nhìn vào đôi mắt phượng xinh đẹp kia, bị sự dịu dàng trong đó mê hoặc, từ từ cúi đầu định hôn xuống...Thì điện thoại vang lên.
Lộ Hành Chu lập tức ngẩng đầu, nhìn vào màn hình điện thoại, lại nhìn về phía cửa xe.
Chu Hành Lộ trầm mặc một lát. Bên ngoài, một hàng người đã đứng chỉnh tề, Lộ Kỳ Dịch cùng các anh trai khác xếp thành một dãy, cười như không cười mà nhìn hai người trong xe.
Lộ Hành Chu im lặng đẩy cửa xe bước xuống, vẻ mặt bình tĩnh như chưa có gì xảy ra. Chu Hành Lộ cũng bất đắc dĩ theo sau xuống xe.
Tóm lại là y dám gạt mấy người anh trai để "bắt cóc" em trai nhỏ mà kết quả chính là bị bắt sống tại trận.
Lộ Kỳ Dịch khoanh tay trước ngực, cằm hơi nâng lên, nghiêng đầu nhìn Chu Hành Lộ, giọng điệu lạnh nhạt nhưng rõ ràng mang ý chất vấn: "Giải thích một chút đi."
Lộ Hành Chu vừa mới giơ tay định mở miệng, bên cạnh Lộ Vân Nhĩ lập tức ấn cậu ngồi xuống. Lộ Hữu Sâm thì dứt khoát bịt miệng cậu lại, nghiêm mặt nói: "Trẻ nhỏ yêu sớm không được phát ngôn linh tinh."
Bình luận