🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 161: 161

Ngẩng đầu nhìn về dãy núi lớn phía xa, Lộ Hành Chu tháo kính xuống, không biết nói gì thêm. Cậu quay sang nhìn Liên Nương bên cạnh hỏi: "Bà nói xem, có phải Đặng Mai bị bệnh không?"

Liên Nương mặc sườn xám màu ánh trăng, khoác ngoài một chiếc áo lông chồn trắng, đương nhiên là lông thú nhân tạo.

Nàng đặt chiếc vali xuống, ngắm nhìn phong cảnh nơi đây, ánh mắt sáng rỡ: "Đẹp thật đấy."

Phía sau, mấy cô nương khác còn hưng phấn hơn, gần như không kìm được sự vui sướng. Đây là lần đầu tiên các nàng rời khỏi nhà, nên dù nơi này có hoang vu hay phồn hoa thì đối với các nàng mà nói, mọi thứ đều vô cùng mới lạ.

Lộ Hành Chu gọi điện cho Đặng Mai, chưa đầy một lúc, Đặng Mai đã vội vàng từ dưới núi chạy lên đón. Lộ Hành Chu yên lặng nhìn Đặng Mai, nhướng mày nói: "Anh đầu óc bị chập mạch à?"

Đặng Mai hừ một tiếng, đưa tay chỉ về phía dãy núi: "Thấy dãy núi này không? Tôi bao trọn nó luôn!"

Lộ Hành Chu nhìn Đặng Mai với vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi. Đặng Mai thì cười hì hì, đắc ý nói: "Bên này rẻ quá, nên tôi bao luôn một khu!"

Lộ Hành Chu chậm rãi thở dài một hơi, bất lực nhìn Đặng Mai: "Thôi được, miễn anh vui là được rồi."

Cậu quay lại, vẫy tay với các cô nương: "Đây là đạo diễn."

Liên Nương lập tức bước tới, cười tươi như hoa, giọng nói mềm mại dịu dàng: "Chào đạo diễn ~ tôi là Liên Nương ~"

Đặng Mai bị dọa sợ, lùi hẳn một bước, hắn đúng kiểu mẫu đàn ông hoa nhài, chưa bao giờ dám đứng gần con gái, huống hồ là loại mỹ nhân như thế này. Phía sau, mấy cô nương khác thấy phản ứng của hắn liền cười rộ lên, thi nhau tiến lại gần. Có người còn thẹn thùng, có người cố tình trêu chọc vừa đáng yêu vừa đáng sợ.

Đặng Mai cuống quýt đưa tay về phía Lộ Hành Chu cầu cứu. Cứu mạng , nhiều tiểu tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, tôi không chịu nổi!

Lộ Hành Chu làm như không thấy, bình thản nhìn. Liên Nương và mấy người kia cũng chỉ đùa nghịch một chút, chọc hắn một tí cho vui, chứ cũng không thật sự làm gì quá đáng.

Đặng Mai bị các cô đè xuống đất xoa đầu, ai oán nhìn Lộ Hành Chu như muốn khóc. Lộ Hành Chu nhấc mắt nhìn hắn, nhe răng cười nói: "Anh đang nhìn tôi bằng ánh mắt gì đó? Được tổ các dì thích đến mức xoa đầu là phúc phận đó!"

Đặng Mai ngơ ngác: "Dì...tổ???"

Lộ Hành Chu gật đầu cái rụp, vừa đi về phía trước vừa thuận miệng nói: "Đúng vậy, mấy vị này đều là tiểu thư thời dân quốc."

Tiểu thư Thượng Quan Nghi nghiêng đầu, môi khẽ nhếch, nửa cười nửa thật nói: "Phải rồi tiểu đạo diễn, gọi một tiếng dì tổ nghe thử xem nào?"

Đặng Mai trầm mặc vài giây, rồi cười gượng gạo: "Đừng chọc tôi nữa. Mấy vị này cậu tìm ở đâu ra vậy?"

Không phải cậu nói quá, nhưng mà nhìn khí chất và dung mạo mấy cô nương này, ai nấy đều như bước ra từ màn ảnh lớn. Làm gì có chuyện lại không có danh tiếng?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...