🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 158: 158

Lộ Hữu Sâm lúc này thật sự không biết nên khóc hay nên cười. Rõ ràng chỉ là đến đây làm một nhiệm vụ đơn giản. Nếu mọi việc suôn sẻ, anh đã rút lui an toàn rồi. Thế mà đen đủi thay, anh lại đụng trúng một tên điên.

Chỉ cần nhớ lại khuôn mặt của kẻ đó thôi, Lộ Hữu Sâm đã thấy u ám cả lòng. Kết quả là bị bắn ba phát, vẫn chưa tính là xui nhất, bởi vì sau đó anh còn bị ném thẳng xuống biển.

Khoảnh khắc rơi vào làn nước lạnh buốt, Lộ Hữu Sâm thật sự nghĩ mình tiêu đời. Trúng ba phát đạn với người thường thì đúng là mất mạng như chơi.

May thay, anh có bùa hộ mệnh. Còn có một vị hồ tiên bảo vệ. Chính nhờ những thứ đó, anh đã kích hoạt chế độ tự bảo vệ lập tức hôn mê sâu để bảo toàn tính mạng.

Giây phút cuối cùng trước khi mất ý thức, hắn lờ mờ thấy một người cưỡi kình ngư một sừng, lao nhanh qua biển cả. 

Là em trai của anh, Lộ Hành Chu. Miệng anh khẽ mở ra, cố phát ra tiếng, nhưng chỉ là mấy âm thanh lộc cộc lộc cộc rời rạc.

Lộ Hành Chu vừa đến đã nhìn thấy cảnh anh ba nhà mình bị ném xuống biển, thân thể lảo đảo giữa sóng. Không chút chần chừ, cậu lập tức nhảy khỏi lưng kình ngư, lao mình vào làn nước, kéo người đang hôn mê lên khỏi mặt biển.

Nước biển lạnh thấu xương. Lộ Hành Chu vừa lao mình xuống đã không nhịn được mà khẽ rủa: "Đúng là vớt người thật sự luôn đấy."

Cậu kéo Lộ Hữu Sâm từ dưới nước lên, rồi không chút khách sáo bốp bốp vỗ hai cái vào mặt để gọi tỉnh. Không vỗ thì không tỉnh, mà gọi thì cũng không thưa vậy chỉ còn cách này thôi.

Lộ Hữu Sâm khẽ rên lên một tiếng, chậm rãi mở mắt. Anh lờ mờ nhìn thấy gương mặt của Lộ Hành Chu, không dám tin hỏi: "Anh còn sống à?"

Lộ Hành Chu liếc anh một cái, đáp tỉnh rụi: "Không đâu. Nếu me không tới, chắc giờ anh chầu trời rồi đấy."

Lộ Hữu Sâm thở phào một hơi, ôm chặt lấy kình ngư một sừng nổi lềnh bềnh trên mặt nước, lẩm bẩm: "Tốt quá rồi. Tiểu Lục, may mà em vẫn chịu vớt anh."

Lộ Hành Chu búng ngón tay tách một cái: "Tỉnh rồi thì lên cá đi. Về thôi."

Chuyện cứu người thì cứu rồi, nhưng đợi quay lại, cậu nhất định phải điều tra cho ra xem rốt cuộc anh cậu đã dính vào chuyện gì.

Cả hai ôm lấy kình ngư một sừng, lướt qua mặt biển trở về chiến hạm. Lộ Hữu Sâm cảm thấy má mình nhức nhức, không nhịn được quay sang hỏi: "Gương mặt anh sao lại đau thế?"

Lộ Hành Chu chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội: "Em không biết nha. Lúc em tới thì mặt anh đã như vậy rồi. Chẳng lẽ lúc anh ngất thì bị ai tát tỉnh?"

Lộ Hữu Sâm chau mày, có chút nghi hoặc: "Nhưng anh nhớ là không có ai đánh mình mà..."

Lộ Hành Chu lập tức đổi đề tài: "Thuyền tới rồi, ở ngay phía trước!"

Khi đến gần chiến hạm, thuyền đã thả thang dây xuống. Lộ Hành Chu nhanh chóng kéo anh ba leo lên. Vừa đặt chân lên boong, coi như an toàn. Lộ Hữu Sâm lập tức nằm vật xuống sàn, thở dốc từng hơi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...