Chương 139: . Hồ Gia Trấn - số 38.
Lộ Hành Chu nhìn anh hai nhà mình bằng ánh mắt chết lặng nói: "Ca, trung nhị quá rồi."
Lộ Vân Nhĩ vẻ mặt nghiêm túc suy tư: "Trung nhị à? Nhưng trong mấy bộ truyện thiếu niên, nam chính chẳng phải đều nói kiểu như vậy sao?"
Lộ Hành Chu trở về phòng, vừa đi vừa nói: "Tỉnh táo lại đi, chúng ta không phải nhân vật trong truyện thiếu niên đâu."
Hồ Thất thì đang lăn ra ngủ, ngửa mặt lên trời mà hô hô. Lộ Hành Chu đi rửa mặt một chút, lúc quay lại thì Hồ Thất đã bị Lộ Vân Nhĩ lăn lộn gọi dậy.
Sau khi rời giường, Lộ Hành Chu thu dọn ba lô, Hồ Thất bị Lộ Vân Nhĩ ôm theo. Lộ Hành Chu dắt theo Thiểm Quang, nói: "Đi thôi."
Phúc Bảo còn đang ở nhà Ngụy Diên trên núi, bận rộn đi tán tỉnh một con chim nhỏ khác.
Đeo ba lô lên, Lộ Hành Chu nhìn Hồ Thất hỏi: "Đi được chưa?"
Hồ Thất gật đầu, kéo tay Lộ Hành Chu và Lộ Vân Nhĩ, chân kẹp lấy Thiểm Quang. Một cơn gió nhẹ thổi qua, hai người một chó bị Hồ Thất đưa đến một vùng núi non.
Trước mắt Lộ Vân Nhĩ tối sầm lại, mở mắt ra thì đã thấy khung cảnh xung quanh thay đổi, không khỏi cảm thán: "Chà chà, cậu còn biết cả thuật di chuyển à?"
Hồ Thất trợn trắng mắt nói: "Thuật di chuyển cái đầu cậu, đây là dịch chuyển định vị, chỉ tới được chỗ tôi thôi."
Hồ Thất phẩy tay một cái, sau lưng lập tức hiện ra một tòa nhà lớn màu đỏ, bên trên có bảng hiệu đề: Hồ Gia Trấn – số 38.
Lộ Hành Chu cùng mọi người bước vào, tòa nhà tuy có tường đỏ ngói xanh, nhưng bên trong lại cực kỳ hiện đại. Lộ Hành Chu thậm chí còn nhìn thấy cả máy phát điện.
Lộ Vân Nhĩ tấm tắc khen: "Không tệ nha, đầy đủ ghê."
Hồ Thất khẽ tặc lưỡi một tiếng rồi nói: "Thời đại nào rồi mà còn cổ hủ. Dù là đại tiên, cũng phải sống cho hợp thời đại chứ. Trừ mấy lão bất tử lạc hậu ra thì ai chẳng vậy."
Lộ Hành Chu thì chẳng lấy gì làm bất ngờ. Dù sao, đám đại tiên cũng đâu phải tách biệt hoàn toàn với thế giới loài người.
Lộ Hành Chu ngồi xuống ghế sofa, chưa được bao lâu thì bên ngoài có tiếng gõ cửa vang lên. Cửa lớn vừa mở, từng con hồ ly mặc quần áo chỉnh chu nối đuôi nhau bước vào.
Lộ Vân Nhĩ lập tức trố mắt nhìn không chớp vì mấy con hồ ly kia đều là nguyên hình, tức là hình dạng thú thật, chỉ có điều bọn chúng lại mặc quần áo, hành vi và ánh mắt chẳng khác gì con người.
Cái cảnh tượng đó khiến người ta vừa đáng yêu vừa có phần sởn gáy.
Lộ Vân Nhĩ tặc lưỡi một tiếng rồi nói: "Hiệu ứng Uncanny Valley max cấp luôn rồi."
Lộ Hành Chu hơi nhướn mày nhìn. Mấy con hồ ly kia đều đang xách giỏ nhỏ, bên trong toàn đặc sản núi rừng. Vừa vào nhà, chúng đã đặt giỏ xuống rồi đồng thanh nói: "Thất gia gia, đây là đồ ngài dặn tụi con mang đến."
Hồ Thất nhảy xuống, gật đầu nói: "Được rồi, chuẩn bị tiệc rượu đi."
Đám hồ ly lũ lượt đi về phía sau nhà, trong bếp vang lên tiếng leng keng nấu nướng. Mỗi con hồ ly đều mặc đồng phục đầu bếp, thành thạo bắt đầu nấu ăn.
Bình luận