Chương 118: . Một Cái Tát Mở Ra Thế Giới Mới
Sắc mặt mẹ Lâm khẽ thay đổi, có chút không giữ được thể diện. Bà ta nhìn Từ Nhược Vân đang đứng trước mặt, một cô gái trẻ ở độ tuổi đẹp nhất, dung mạo xuất chúng, thần thái tự tin ngạo nghễ, khí chất rực rỡ.
Chính kiểu con gái như vậy là điều mẹ Lâm ghét cay ghét đắng. Bởi vì, bà ta biết, cả đời này mình sẽ không bao giờ trở thành một người như thế.
Ánh mắt Lâm mẫu liếc sang Cố Sâm, thấy gã đang đứng đó với vẻ mặt đầy bất lực. Bà ta tưởng gã đang khó chịu với Từ Nhược Vân nên trong lòng lại trỗi lên một tia đắc ý.
Bà ta bước lên một bước, nghiêng đầu, giọng lạnh tanh: "Cha mẹ cô dạy dỗ kiểu gì mà cô lại ăn nói với trưởng bối như thế hả?"
Ánh mắt khinh miệt lướt qua Từ Nhược Vân, bà ta nói tiếp: "Cũng chẳng trách cô phải đi xem mắt. Con gái như cô, ai mà dám lấy."
Cố Sâm nhắm mắt, lặng lẽ lùi về sau một bước. Lâm Cầm Ý – con trai bà ta đến giờ mới nhận ra mẹ mình đã bắt đầu phát biểu linh tinh. Gã ta cũng chỉ biết cười khổ, lặng lẽ lui một chút, làm như không quen biết.
Dù sao thì... gã ta là minh tinh, gương mặt này không thể dính vào tai tiếng. Với lại, mẹ gã ta từ xưa đến nay vẫn vậy – quen rồi.
Mấy người còn lại thì khá bất ngờ vì Lâm mẫu lại dám nói chuyện kiểu đó. Nhưng nghĩ lại, cũng hợp lý thôi, bà ta chưa từng thấy cảnh Từ Nhược Vân động thủ, nên vẫn tưởng cô dễ bắt nạt.
Lộ Hành Chu lúc này chỉ nhướng mày nhìn về phía Lâm Cầm Ý, ánh mắt hỏi thẳng: Mẹ anh mạnh mẽ vậy đó hả?
Lâm Cầm Ý chỉ quay mặt đi, giả vờ như không nhìn thấy gì.
Từ Nhược Vân thì... bật cười. Thật sự là cười đến sảng khoái. Cô ha hả hai tiếng, bước nhanh về phía trước. Từ mấy ngày nay, cô đã rút ra một chân lý đối với loại người như thế này, nói chuyện tử tế làm gì cho mệt, trực tiếp động thủ là nhanh nhất. Cùng lắm thì người ta kiện, đền chút tiền, cô nhiều tiền, không sợ!
Từ sau lần xử lý Đổng Vãn Vãn, cô như mở ra cánh cửa thế giới mới. Và hiện tại? Cô bước vào rồi, đóng luôn cửa lại.
Hôm nay, Từ Nhược Vân chính thức gia nhập hội nữ thần chiến đấu không ai đụng được.
Nhìn mẹ Lâm, Từ Nhược Vân xoay xoay cổ tay, nhếch mép nói: "Ở trước mặt tôi mà còn đòi làm trưởng bối? Bác gái ơi, bác lộn vai rồi đó."
Mẹ Lâm còn chưa kịp đáp lời, Từ Nhược Vân đã bồi thêm một câu sắc lẹm: "Cho dù tôi ế, cũng còn đỡ hơn con trai bác bị người ta *** cưỡng ép?"
Một câu như lưỡi dao, đâm thẳng mặt.
Sắc mặt Cố Sâm biến đổi ngay tức khắc. gã tiến lên, túm lấy tay cô, giọng trầm thấp: "Đừng nói bừa!"
Từ Nhược Vân chỉ nhướng mày, liếc tay gã đang nắm lấy cổ tay mình, rồi...Bốp! Một cái tát giòn tan giáng thẳng vào mặt gã. Cô lạnh lùng nói: "Bà đây cho anh mặt mà anh tưởng thật à? Anh là cái thá gì? Thấy mẹ tiểu tình nhân bị ăn tát liền xót à?"
Cố Sâm ôm mặt, kinh ngạc lùi lại. Ánh mắt theo bản năng nhìn về phía Từ Nhược Hằng và Từ Nhược Khải hy vọng hai người họ can ngăn. Nhưng hai ông anh thì lại... đang vuốt mặt thở phào nhẹ nhõm: "May mà là em gái mình đánh, không phải người ngoài..."
Bình luận