🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi

Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi


Chương 87: 87

Tiêu Tiểu Diệp tiếp tục thăm bệnh, nhưng khi đi qua căn phòng có vệ sĩ nghiêm ngặt kia, bước chân không khỏi chùng lại. Người đàn ông đó, vẫn còn chứ ?

" Tiểu thư !" Vệ sĩ nhìn thấy cô, nghiêm chỉnh chào.

" À, tôi có thể vào đó không ?" Tiêu Tiểu Diệp hỏi.

" Cái này... cô chú ý an toàn !" Vệ sĩ thoáng chút do dự sau đó liền đáp ứng.

Cô yên lặng đi vào, khi cánh cửa mở ra, cô giật mình. Bốn bức tường tràn ngập công thức hoá học, chữ viết chi chít, người đàn ông già đứng trước cửa sổ. Phát giác có người đi vào, ông ta quay lại.

" Không ngờ, là cô." Tử Đơn nhếch mép cười, so với lần trước phát bệnh, lần này ổn hơn.

" Ông biết tôi ?" Tiêu Tiểu Diệp lạnh nói.

" Biết chứ, tôi còn biết cả ba mẹ cô cơ." Tử Đơn nói.

" Rốt cuộc ông là ai ?" Tiêu Tiểu Diệp hỏi.

" Tôi là ai ư ? Tôi là Tử Đơn." Ông ta bình tĩnh nói.

" Không, thân phận của ông cơ ?" Cô bất mãn.

" Ba mẹ cô không bao giờ nhắc đến tôi à, tôi chính là người năm đó đã tham gia vào ' Hoa hồng sắt'." Tử Đơn nhàn nhạt nói, ngồi xuống bàn trà.

Tử Đơn, "Hoa hồng sắt"...

Tiêu Tiểu Diệp tái mặt, là ông ta, là người đã tự ý khôi phục lại dự án, là người đã đầu độc mẹ cô và Bạch lão gia. Sao lúc trước cô lại quên chứ ?

" Là ông. Là người đã hại chết mẹ tôi." Tiêu Tiểu Diệp run rẩy, nhưng giọng nói thì không kìm nổi sự tức giận.

Tử Đơn cười, một nụ cười trào phúng, " Phải không ?"

" Năm đó, tôi chỉ có đúng một mảnh công thức, sao mà hoàn thành nó được để giết hại bọn họ chứ. Chẳng qua tôi chỉ tiếp cận thôi." Tử Đơn nói.

" Có một người, đã dựa vào mảnh công thức đó để hoàn thành ' Hoa hồng sắt', một đứa trẻ mới 8 tuổi."

Tiêu Tiểu Diệp quá sốc, cô mở cửa chạy ra khỏi phòng bệnh.

Vệ sĩ nhìn thấy cô hốt hoảng chạy ra, " Tiểu thư..."

" Đừng đi theo tôi." Tiêu Tiểu Diệp hét lên.

Là ai, là ai, đứa trẻ 8 tuổi...

Trong đầu của Tiêu Tiểu Diệp xuất hiện một hình ảnh, phòng thí nghiệm, công thức, độc dược...

" Không, không thể nào."

" Muốn biết lí do vì sao hắn không bao giờ đụng đến độc dược không ?"

Sao có thể, sao có thể là anh được...

Tiêu Tiểu Diệp vì vội chạy mà không để ý, phía trước có cầu thang, bước hụt chân, ngã xuống, đầu chấn mạnh xuống nền nhà. Máu đỏ chảy ra, thấm ướt áo blouse.

Đau, rất đau...

" Tiểu Diệp, Tiểu Diệp..." Có ai đó hốt hoảng chạy tới.

" Cấp cứu !" Có ai đó hét lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...