Chương 82: 82
Erik rời đi, Bạch Niên Vũ vĩnh viễn là Bạch Niên Vũ, sẽ không còn người thay anh hứng chịu những đau khổ từ xã hội nữa.
***
" Bệnh nhân này có chuyển biến tốt, sức khoẻ đã tạm thời ổn lại." Y tá đưa báo cáo thể trạng của Tôn Niệm Hàn cho Tiêu Tiểu Diệp.
Tiêu Tiểu Diệp nhìn người nằm trên giường với một đống thiết bị y tế, nhíu mày lại, " Tiếp tục theo dõi chỉ số."
Khi cô vừa ra khỏi phòng bệnh thì đã gặp ngay Hướng Tư Lan, cô ta nhìn tiều tụy hơn, mắt sưng mọng.
Hướng Tư Lan cũng nhìn thấy cô, ánh mắt hơi thẫn thờ. " Kelly.."
" Tôn Niệm Hàn cần người chăm sóc đấy." Tiêu Tiểu Diệp lạnh lùng nói.
" Cô vẫn như xưa, lạnh lùng chẳng thay đổi. Thế mà vẫn có thể sưởi ấm được trái tim Niệm Hàn suốt năm năm." Hướng Tư Lan cười khẽ, nụ cười khinh bỉ, ghen tị và cả ngưỡng mộ.
" Chuyện xưa nhắc tới làm gì.'' Tiêu Tiểu Diệp chẳng để ý tới nụ cười kia, thần sắc vẫn duy trì sự bình tĩnh.
" Hôm qua, chính tôi là người đã ném chiếc đồng hồ kia, anh ấy đã chạy như điên để tìm nó mà không màng tới chiếc xe tải." Hướng Tư Lan bật khóc.
Tiêu Tiểu Diệp nghe xong thì tay có hơi run, Tôn Niệm Hàn vì chiếc đồng hồ mà bị tai nạn. Nhưng sau đó cô chỉ cười nhạt rồi lạnh lùng rời đi.
" Năm ấy, tất cả đều là một vở kịch." Tiếng nói chua chát của Hướng Tư Lan khiến cho bước chân của Tiêu Tiểu Diệp sững lại, song cô vẫn tiếp tục đi tiếp. " Thì sao ?"
Khi cô vừa bước vào thang máy, vừa vặn gặp một người, cô vẫn nhớ kĩ người này, Lục Ẩn.
" Bạch phu nhân." Anh ta cười nhìn cô, nhưng trong lời nói thì không có một chút hảo ý nào cả.
" Lục tiên sinh." Tiêu Tiểu Diệp đáp lại cho có lệ.
" Tôi nghe nói lần trước ở bệnh viện đã có một bệnh nhân phát điên." Lục Ẩn tiếp tục hỏi.
Tiêu Tiểu Diệp lạnh nhạt, " Ừ."
" Tôi biết tên ông ta đấy, Tử Đơn, một giáo sư rất giỏi, đặc biệt là về nghiên cứu các loại chất." Lục Ẩn nói.
Tử Đơn... cái tên này rất quen.
Ting... Thang máy báo hiệu tầng cần đến.
Lục Ẩn đi ra, khóe môi giễu lên một đường cong hoàn hảo, " Gửi lời hỏi thăm tới Bạch Niên Vũ giúp tôi nhé !"
Tiêu Tiểu Diệp gật đầu đáp lễ cho có lệ.
Reng...
" Bạch Niên Vũ, lại có chuyện gì vậy ?'' Tiêu Tiểu Diệp nghe máy.
" Em không thể nghỉ làm ở nhà với anh một hôm sao ? Sáng nay anh tỉnh dậy nhìn bên cạnh không thấy em nên anh rất buồn." Bạch Niên Vũ nói chuyện bằng cái giọng hờn dỗi.
" Em còn phải kiếm tiền để đi bao nuôi anh." Tiêu Tiểu Diệp cười, sao lão công nhà cô đáng yêu thế này cơ chứ.
'' Hay là đổi lại đi, anh bao nuôi em." Bạch Niên Vũ cũng cười.
Bạn thấy sao?