Chương 79: Tôn Niệm Hàn
Tiêu Tiểu Diệp ngồi suy nghĩ cho đờ người.
" Diệp cẩu này." Cung Ân Thần gọi.
"..." Không phản ứng.
" Tiêu Tiểu Diệp!" Cung Ân Thần réo lên.
" À ừ, có chuyện gì thế ?" Tiểu Diệp giật mình.
Cung Ân Thần thở dài, dường như cô có điều gì rất khó nói. Nét mặt hơi gượng gạo.
" Nói đi." Cái bà cô này gọi cô mà chẳng nói gì thế.
" Cậu đã từng nghĩ lí do tại sao Tôn Niệm Hàn rời bỏ cậu chưa ?" Cung Ân Thần nhẹ nói.
Tiêu Tiểu Diệp im lặng. Cô chưa từng nghĩ tới một lần nào, năm ấy cô tận mắt nhìn thấy anh ta hôn người con gái khác cho nên chứng cứ rành rành rồi.
" Tôi không muốn nghĩ." Cô bình thản nói.
Cung Ân Thần nhìn vẻ thản nhiên của cô, nuốt hết tất cả những gì mà mình đang định nói xuống. " Vậy giả như không có sự việc năm ấy thì cậu có bằng lòng huỷ bỏ hôn ước với Bạch Niên Vũ để đến với Tôn Niệm Hàn không ?"
Năm ấy Tiêu Tiểu Diệp đã từng nghĩ rằng nếu như Tôn Niệm Hàn có thể đến tận cùng thì nhất định cô sẽ huỷ hôn ước nhưng mà suy cho cùng đó chỉ là nếu như, vết thương trong lòng đã thành sẹo không thể xoá mờ.
" Quá khứ hãy để nó trở thành quá khứ, đừng bao giờ đào xới nó lên. Mỉm cười và chấp nhận với hiện tại đi. Bởi cho dù có muốn thì hiện tại cũng chẳng thể là quá khứ."
Cung Ân Thần vỗ vai Tiêu Tiểu Diệp, " Vậy cậu hãy hạnh phúc với hiện tại nhé !"
Tiêu Tiểu Diệp mỉm cười, cô không biết sau này sẽ như thế nào nhưng bây giờ đối với cô đã đủ mãn nguyện rồi.
" Bác sĩ Tiêu, có ca phẫu thuật loại A ạ ! Viện trưởng đã xếp cho cô." Nữ y tá bỗng nhiên đi tới, đưa cho Tiêu Tiểu Diệp bệnh án.
Tiêu Tiểu Diệp xem hồ sơ bệnh án, gật đầu, ca phẫu thuật này cũng bình thường. Cô rời phòng trực tới chỗ phẫu thuật.
Cung Ân Thần nhìn Tiểu Diệp, đáy mắt đượm buồn. Trên màn hình máy tính hiện có hồ sơ chẩn đoán bệnh, " Tôn Niệm Hàn."
***
Phẫu thuật mất năm tiếng, khi ra khỏi phòng phẫu thuật thì cả người Tiêu Tiểu Diệp đã rã rời, cô thay đồ phẫu thuật, tắm rửa xong xuôi thì cũng đã giữa chiều.
" Tiểu Diệp." Giọng nói như lạ như quen gọi cô.
Cô uể oải quay người. Tôn Niệm Hàn đang mỉm cười như gió xuân nhìn cô. Tuy cười nhưng vẻ mặt của anh vẫn rất kém sắc.
" Có chuyện gì sao ?" Tiêu Tiểu Diệp lạnh nhạt.
" Sức khoẻ của em đã ổn chưa ? Độc có phát tác không ?" Tôn Niệm Hàn không để ý tới điệu bộ xa cách của cô, anh vẫn ôn nhu hỏi thăm.
" Vẫn ổn." Tiêu Tiểu Diệp trả lời ngắn gọn.
Tôn Niệm Hàn đi đến gần cô, nụ cười trên mặt vẫn không tắt. Nhưng anh vẫn giữ khoảng cách nhất định với cô, anh hiểu được thân phận của mình bây giờ, em họ và chị dâu không hơn không kém. Cuối cùng anh đành xoay người rời đi, để lại Tiêu Tiểu Diệp đứng ở phía sau. " Cô ấy đang rất hạnh phúc." Anh tự dặn lòng mình.
Bạn thấy sao?