🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi

Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi


Chương 78: Người đàn ông kì lạ

Tiêu Tiểu Diệp sau khi chơi ở Bạch gia nửa ngày thì trở về Tuyết Linh viên. Cô nhìn hàng cây tử đằng tím ngắt trước cửa, miệng bất giác cong lên. Cô chưa từng nghĩ hạnh phúc lại gần cô như vậy.

Cô chưa từng nghĩ mình sẽ yêu Bạch Niên Vũ, cô trước đây đối với nó cũng chỉ là cuộc hôn nhân chính trị không hơn không kém nhưng mà bây giờ thì nó đã trở thành niềm hạnh phúc của cô.

Đời này chẳng ai hiểu được tình yêu đến bao giờ và giông tố tới lúc nào cả.

***

Quả thực là lâu rồi chưa tới bệnh viện, Tiêu Tiểu Diệp có hơi nhớ nghề. Cho nên sáng nay cô quyết định đi làm. Bệnh viện vẫn như vậy, ồn ào, tấp nập đầy mùi thuốc khử trùng. Cô tới khoa của mình, mặc đồ bác sĩ vào.

" Bác sĩ Tiêu." Cô y tá Hạ Na nhìn thấy cô thì hoảng hốt. Vị ma nữ này biến mất suốt hai tháng nay sao lại xuất hiện rồi.

" Hạ Na, lâu rồi không gặp." Tiêu Tiểu Diệp mỉm cười thân thiện.

Hạ Na véo mình một cái cho tỉnh ngủ, sao cái tảng băng nhìn năm không chảy nay lại toả ánh nắng vậy chứ.

" Chị thật sự là bác sĩ Tiêu ư ?" Hạ Na xoa xoa đôi má bị mình véo đỏ.

Đừng nói chứ, cô mới đi có mấy tháng mà bọn họ đã quên mặt cô rồi sao ?

" Tôi là bác sĩ Tiêu." Tiêu Tiểu Diệp vẫn cười rạng rỡ.

Hạ Na dụi mắt thêm một lần.

" Bác sĩ Tiêu, em đi khám cho bệnh nhân đây." Hạ Na bối rối, cười gượng nói với cô.

" Làm việc tốt nhé !" Tiểu Diệp tặng thêm một nụ cười.

Hạ Na chạy trối chạy chết, ma nữ không bao giờ mỉm cười cả....

Tiêu Tiểu Diệp bối rối, sao mấy người này lạ vậy.

Trên đường đi, mấy vị y tá hay bác sĩ thấy cô đều kinh ngạc.

" Ma nữ sao về rồi ?"

" Cô ấy cười với tôi kìa, có phải sắp tận thế không ?"

Tiếng xì xào bàn tán nhanh chóng lan khắp bệnh viện. Vị băng sơn ma nữ, cháu gái của Chủ tịch đã trở về hơn nữa còn rực rỡ như ánh dương. Trước đây cô kiệm lời như vàng, bây giờ thì gặp ai cũng chào hỏi. Rốt cuộc là vị này vừa bị dập đầu sao ?

" Này Diệp cẩu, ở nhà an nhàn không ở, tới đây làm gì ?" Cung Ân Thần là người duy nhất không bị mấy hành động kia của cô làm cho kinh động, ngược lại còn vênh mặt hỏi.

" Nhớ nghề." Tiêu Tiểu Diệp nói.

" Trời hôm nay cũng không phải quá nóng, chẳng phải quá lạnh. Hay cậu tới chỗ khoa thần kinh khám thử xem có bị hỏng gì không ?" Cung Ân Thần lấy tay áp lên trán của Tiêu Tiểu Diệp, còn rất thân thiện nhắc nhở.

Tiêu Tiểu Diệp chẳng biết nói gì, mặt đơ cứng. Yêu nghề cũng là tội sao ?

" Ở nhà yên ổn không ở, chạy tới cái nơi suốt ngày máu me thuốc thang này. Cậu có biết bây giờ sắp tới tết rồi không ? Toàn là bệnh nhân cả thôi: không tai nạn thì say rượu, không say rượu thì đánh nhau..." Cung Ân Thần buồn chán nói, " Riêng tháng này tôi đã khâu gần ba trăm mũi khâu rồi. Mà cái khoa sản thì còn kinh hơn, người tới nườm nượp chỉ để xem giới tính thai nhi về báo cho liệt tổ liệt tông. Họ không biết chính phủ cấm xem sao ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...