🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi

Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi


Chương 73: Tha thứ

Đêm về khuya, cái giá lạnh của mùa đông thấu tận xương. Tiêu Tiểu Diệp nằm trên giường, cô vẫn chưa ngủ. Trong đầu cô vẫn cứ khắc lên hình ảnh Bạch Niên Vũ ngây ngốc ôm " đứa trẻ", dường như nó đã trở thành vết thương sâu trong lòng cô.

Cửa phòng bỗng nhiên bị mở ra, bước chân nặng nề đi vào mang theo mùi rượu vang nặng. Rồi tiếp theo là cơ thể mệt mỏi ngã xuống ghế.

Tiêu Tiểu Diệp nhíu mày. Cô cảm nhận được ánh mắt đau thương đang dõi vào cô.

Tiêu Tiểu Diệp hơi động người. Một bàn tay lạnh khẽ áp vào vai cô.

" Không sao cả." Tiếng lẩm bẩm khàn khàn, dường như anh nghĩ cô gặp ác mộng.

Tiếp theo, giường bên bỗng lún xuống, mùi rượu nặng thoang thoảng. Bạch Niên Vũ nằm bên cạnh cô, bàn tay anh khẽ di chuyển xuống bụng của cô xoa nhẹ.

Tất cả đều giống như lúc trước, khi đứa trẻ chưa mất, đêm nào trước khi ngủ Bạch Niên Vũ cũng xoa bụng cô như vậy. Khoé mắt cô bỗng chảy lệ. Tại sao lúc sáng cô lại nói những lời không phải với anh cơ chứ, hơn ai hết, anh cũng rất yêu con.

Cô xoay người lại, ôm chầm lấy anh, áp mặt vào vòm ngực ấm áp hơi men của anh.

Bạch Niên Vũ không nghĩ cô sẽ như vậy, có chút giật mình.

" Thực xin lỗi, đáng lẽ em không nên trách anh." Tiêu Tiểu Diệp nghẹn ngào nói.

" Không có gì cả, anh cũng có một phần lỗi." Bạch Niên Vũ xúc động.

Yêu, chính là cho dù không cần phải giải thích gì nhiều thì đôi bên cũng tự hiểu được để bỏ qua khúc mắc.

Yêu, không phải là chỉ chăm chăm vào hiểu lầm, mà yêu chính là bỏ qua tất cả mà yêu.

Có thể hôm nay chúng ta hiểu lầm nhau, nhưng ngày mai, biết đâu chúng ta lại cùng nhau tươi cười nắm tay đến trọn đời.

Sở dĩ người ta đau khổ là vì mãi đuổi theo những thứ gọi là sai lầm.

***

Bạch Niên Vũ đưa Tiêu Tiểu Diệp đi dạo vườn hoa.

Khi nhìn thấy ngôi mộ nhỏ nằm ở gần cuối vườn hoa, Tiêu Tiểu Diệp đau đáu. Cô đặt bó hoa xuống mộ, khẽ nói:

" Bảo bảo à, sau này chúng ta gặp lại nhau nhé !"

Bạch Niên Vũ ôm cô vào lòng, khoé môi cong lên, " Chúng ta rồi sẽ ổn thôi !"

Tiêu Tiểu Diệp tựa vào người anh.

Trên bia mộ, khắc thêm dòng chữ, " Our angel, Bạch Thiên."

***

" Tiểu Diệp, thứ thuốc này chỉ mới là thử nghiệm, con hãy xem nó thế nào !" Emma đưa lọ thuốc cho Tiêu Tiểu Diệp.

Cô nhận lấy lọ thuốc, dốc một hơi uống sạch. Vị đắng chát của thuốc khiến cô như muốn ói ra.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...