🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi

Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi


Chương 68: 68

Bạch Niên Vũ ngây người trong phòng thí nghiệm, hai mươi năm rồi anh mới quay trở lại đây, cảm giác vẫn như cũ. Hóa chất trên bàn phủ bụi trắng, tấm bảng chi chít những công thức hóa học.

" Ta không nghĩ là con vẫn còn can đảm vào đây đấy !" Emma đứng dựa người ngoài cửa, ánh mắt hứng thú nhìn Bạch Niên Vũ.

" Đối với một nơi tràn đấy kỉ niệm như này thì làm sao mà tôi quên được cơ chứ !" Bạch Niên Vũ giọng điệu mỉa mai trả lời.

" Lâu quá rồi nhỉ, gần ba mươi năm, căn phòng này bắt đầu từ khi con sáu tuổi cho tới lúc ba mươi bốn tuổi. Từ thằng nhóc suốt ngày khóc lóc đòi gặp bố đến khi trở thành kẻ khiến cho hắc đạo nghe tên cũng khiếp sợ, dài thật." Emma không để ý tới lời nói châm chọc.

" Thật sự muốn hỏi bà một câu, năm ấy bà có hối hận vì đã đối xử với tôi như vậy không ?" Bạch Niên Vũ âm trầm hỏi, anh đã ấp ủ câu hỏi này suốt bao nhiêu năm rồi.

Emma thoáng sững người nhưng ngay lập tức đã cười lên, " Emma Krisen ta không bao giờ biết hối hận, biến con trở thành kẻ như thế này ta cũng không hối hận."

" Thì ra là vậy !" Bạch Niên Vũ tiếc nuối, mẹ hắn cho tới cuối cùng vẫn là kẻ độc đoán.

" Bà không thắc mắc ư ? Tại sao tôi lại ngoan ngoãn nghe lời mẹ Tôn Lệ hay sao ?" Bạch Niên Vũ hỏi tiếp, câu này mang tính chất châm chọc nhiều hơn.

Khuôn mặt của Emma kích động, đứa con trai mà bà ta đứt ruột đẻ ra lại xem kẻ khác là mẹ ruột, bà ta nên vui sao ?

" Bởi vì mẹ Tôn Lệ đối xử với tôi rất tốt. Khi tôi ốm bà ấy sẽ ở bên ân cần chăm sóc cả , nửa đêm tôi sốt cao thì bà ấy sẽ vội vã đưa tôi tới bệnh viện, chứ không vứt tôi vào hồ bơi. Tôi làm sai, bà ấy sẽ nhắc nhở tôi chứ không ném tôi vào căn phòng tối với những con cá chỉ chực chờ ăn thịt tôi. Sinh nhật của tôi bà ấy nhớ và là người đầu tiên chúc mừng tôi chứ không phải dành tặng cho tôi những kinh hãi." Bạch Niên Vũ giận dữ, tiếng nói mang đầy chua xót. Đúng vậy, Tôn Lệ là người mẹ mà anh hằng mong muốn.

" Im miệng. Bà ta chỉ cố lừa lọc con thôi !" Emma hét lên.

" Lừa ư ? Nếu như là lừa thì tôi cũng chấp nhận." Bạch Niên Vũ cười. Đúng vậy, cho dù Tôn Lệ có đối xử không thật lòng với anh thì anh cũng chấp nhận, bởi đơn giản, bà ấy đã cho anh hơi ấm tình mẫu tử mà anh đã thiếu vắng suốt mấy năm, cho anh ấm áp từ những đau khổ.

Emma nghe xong câu này thì mặt tái sắc. Con trai bà, con trai bà...

" Giá như mẹ cũng từng cho con một chút như vậy, để con có thể trở về như ngày xưa thì tốt biết mấy." Bạch Niên Vũ tiếc nuối.

Anh nặng nề bước chân ra khỏi căn phòng này, hốc mắt đã đỏ, ngẩng đầu lên anh chợt nhìn thấy hình hài đáng yêu của Tiêu Tiểu Diệp. Dường như cô đã nghe thấy những gì mà anh và Emma đã nói.

"Anh không sao chứ ?" Tiêu Tiểu Diệp nhẹ nhàng hỏi.

" Không sao." Bạch Niên Vũ gượng cười, " Mình về phòng thôi."

Tiêu Tiểu Diệp gật đầu. Cô chưa từng nghĩ một người như Bạch Niên Vũ lại có một quá khứ bất hạnh như vậy.

Kể cả khi về phòng, Bạch Niên Vũ vẫn duy trì thái độ im lặng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...