Chương 127: Nước Anh cố nhân
Bạch Vũ Hàn nắm tay Bạch Niên Vũ, thích thú đi trên con đường bỉ ngạn, hoa rực như máu nhuộm đỏ cả một bầu trời.
" Ba, con còn có một bà nội nữa ư ?" Cậu nhóc ngẩng đầu lên hỏi ba.
Bạch Niên Vũ gật đầu.
Căn phòng đóng kín im lìm, cửa gỗ bao nhiêu năm có chút bạc màu. Bạch Niên Vũ vặn nắm đấm cửa, bên trong, ngoài tiếng của máy y tế ra thì không còn gì khác. Căn phòng lặng lẽ tới nhàm chán. Trên giường, một người nằm ở đó.
" Tiểu Vũ, con tới rồi sao ?" Tiếng thều thào yếu ớt.
Bạch Vũ Hàn nép vào bên người ba của mình, Bạch Niên Vũ xoa xoa đầu con trai, ngụ ý đừng sợ.
Anh từng bước, từng bước đi tới gần giường, nhìn người phụ nữ một đời hào quang nay suy yếu tới kiệt quệ ấy, trong lòng nhói đau.
" Mẹ !" Anh bật lên tiếng.
Emma nằm trên giường, ánh mắt đục ngầu đỏ ửng lên, miệng mấp máy, " Con vừa gọi ta là Mẹ ư ?"
Bạch Niên Vũ quỳ xuống, tay cầm lấy đôi tay đầy vết bỏng xấu xí của mẹ mình, " Mẹ, con về rồi !"
Hàng nước mắt dài chảy xuống khoé mắt, Emma nắm chặt tay anh, " Vũ !"
Tiêu Tiểu Diệp đứng ở phía sau, nhìn khoảnh khắc cảm động của hai người ấy, tất cả mọi hận thù đều biến mất.
" Tiểu Diệp, con bé có tới đây không ?" Emma xúc động hỏi.
Tiêu Tiểu Diệp dắt Tiểu Hàn tới chỗ bà, nhẹ nói, " Mẹ, con ở đây !"
Emma quay người sang nhìn cô, " Tiểu Diệp, con tới đây thật tốt !"
" Diệp, ta không cầu xin sự tha thứ của con nhưng rất cảm ơn con vì đã tới thăm ta. Lỗi lầm của ta quá lớn, không nghĩ tới con vẫn sẽ..."
Tiêu Tiểu Diệp nhìn bà, " Mẹ, tất cả đã là quá khứ, năm ấy, mẹ con mất vì bệnh."
Dòng lệ chảy trên đôi mi của người đàn bà ấy, bà chưa từng nghĩ tới điều này.
Cô mỉm cười, " Mẹ, đây là Tiểu Hàn, con trai của bọn con ạ."
Bạch Vũ Hàn hơi ngại, cứ cầm lấy tay mẹ.
Emma nhìn đứa cháu nhỏ của mình, tay run run vươn tới, " Ngoan, lại đây với bà nội nào."
Bạch Vũ Hàn ái ngại nhìn mẹ, thấy mẹ gật đầu, cậu đi tới bên cạnh giường bệnh, mỉm cười ngây thơ, " Bà nội !"
Tay bà đặt lên má của cậu bé, " Con rất giống ba con lúc nhỏ, yếu đuối, sợ hãi, luôn chỉ biết ngước ánh mắt dò xét để nhìn mẹ mình."
Bạch Niên Vũ nhìn con trai, Bạch Vũ Hàn quả thật chính là anh trước mười bốn tuổi.
" Vũ Hàn à, sau này bà hi vọng con có thể hạnh phúc, thoải mái sống thật tốt." Emma khàn giọng đi.
Bạch Vũ Hàn vẫn dương đôi mắt to tròn màu hổ phách của mình nhìn bà.
Một tháng, gia đình bọn họ đã ở Anh được một tháng. Bạch Vũ Hàn đã quen dần với cuộc sống nơi này. Cậu nhóc còn rất thích bà nội mới của mình nữa.
Bạn thấy sao?