Chương 119: Đám cưới - Happy Ending
Vườn tử đằng hôm nay được trang hoàng rất đẹp, chuỗi hoa tím lộng lẫy rũ xuống, tạo nên những tấm màn hoa đẹp đẽ. Ghế ngồi thuỷ tinh sắp xếp hai bên cạnh, ở giữa là lối đi phủ bởi cánh hoa hồng.
Tiếng đàn dương cầm cất lên, bản nhạc du dương thảnh thót. Mọi người ngồi ở hai hên đều đứng lên hướng về tấm màn hoa kia.
Hai bạn nhỏ chạy tới, đẩy màn hoa về phía hai bên. Khung cảnh lộng lẫy hiện lên.
Bộ váy cưới màu tím nhạt ôm lấy thân thể kiều diễm, màn sa trắng che khuôn mặt, vương miện kim cương óng ánh tựa trên đầu. Mỗi bước cô đi thanh thoát, bó hoa oải hương được cô cẩn thận cầm nơi tay.
" Tiểu Diệp, mỉm cười lên. Đừng để Tiểu Vũ biết con khóc, nó sẽ thực đau lòng." Lâm Chí Viên khoác tay cô, nhẹ giọng nói.
Tiêu Tiểu Diệp gạt nước mắt, mỉm cười với ông.
Cô đi trên thảm hoa, ánh mắt dõi về thân ảnh phía trước.
Bạch Niên Vũ, hôm nay em lấy một lão công mới. Anh ta đẹp trai hơn anh, tốt hơn anh, giàu hơn anh, da mặt cũng dày hơn anh, nói chung cái gì cũng hơn anh cả. Em rất yêu anh ấy.
Người đàn ông kia mặc bộ âu phục màu trắng đeo nơ bướm đen, mái tóc được chăm chút, tỉa tót cẩn thận. Bờ lưng người ấy vững chãi, rộng lớn.
Cô càng tiến gần anh ấy, " Bạch Niên Vũ, anh ấy là người em yêu sâu đậm."
Chú rể từ từ quay người lại, đôi mắt màu hổ phách tràn đầy ý cười. Khoé môi dương cao lên, hôm nay anh rạng rỡ hơn hẳn. Nơi lông mày có một vết sẹo mờ mờ không những không làm xấu đi vẻ mặt của anh mà còn tăng thêm chút phong trần, đúng chuẩn mấy lão đại hắc đạo.
Lão công của em, Tiêu Niên Vũ. Lúc đầu anh ấy họ Bạch nhưng anh ấy tự nhiên bản thân mình là tài sản của em nên đã có cái họ mới này.
Anh lịch lãm giơ tay lên, hướng về phía cô.
Lâm Chí Viên cười hiền, đặt tay của cô lên tay anh, " Tiểu Vũ, đây là cháu gái yêu quý của Tĩnh gia, bây giờ, Tiểu Diệp đã được gả cho cháu, hãy đối xử thật tốt với con bé."
Bạch Niên Vũ mỉm cười, nắm chặt tay cô, " Chú Lâm, cháu dùng cả sinh mạng của mình để bảo vệ nụ cười trên môi của cô ấy."
Lâm Chí Viên gật đầu, " Ta giao nó cho cháu." Nói rồi ông đi xuống chỗ vợ mình, cười ấm áp.
Hôn lễ của bọn họ không có cha xứ. Bởi vì Bạch Niên Vũ nói: " Hôn lễ của Bạch đại thiếu gia thì phải theo kiểu của anh."
Anh mỉm cười nhìn cô, ho khan một cái, " E hèm..."
" Tiêu tiểu thư, anh tên là Bạch Niên Vũ nhưng hôm nay xin đổi họ thành Tiêu Niên Vũ. Năm nay vừa tròn 34 tuổi bốn tháng, đã có một đời vợ là cô Kelly Vicber. Anh tuy không nấu ăn ngon như đầu bếp nhưng ít ra anh vẫn biết làm cơm chiên trứng, em không sợ bị bỏ đói, sau này anh sẽ học nấu ăn. Gội đầu không thể được như ở tiệm nhưng với tư chất thông minh và sự cần cù không ngại khó thì nhất định sẽ có ngày hơn. Tiền anh không thiếu, cho dù em có đi tới nước nào thì nhất định ở đấy cũng có ngân hàng có tài khoản VIP của anh. Mặt anh tuy không đẹp trai nhưng đủ để làm thiên hạ loè mắt, đập nát mặt bọn người yêu cũ của em. Nếu em bằng lòng, có thể cho phép anh được đứng bên em với tư cách là chồng của em, cùng em nắm chặt tay, một đời, một kiếp bình an không ?"
Bạn thấy sao?