Chương 105: Li hôn không có nghĩa là không liên quan
Đối với chuyện li hôn của hai người, Bạch gia và Tĩnh gia đều không đề cập đến. Bọn họ tránh né vấn đề này. Đối với chuyện li hôn của hai người, Bạch gia và Tĩnh gia đều không đề cập đến.
Cục dân chính...
Lúc Tiêu Tiểu Diệp tới đó, thì đã thấy bóng hình cao lớn nhưng cô độc đứng đợi sẵn, mặc dù bị che lấp trong đám vệ sĩ nhưng cô vẫn nhận ra anh. Anh vẫn thế, lãnh ngạo vô thường, chỉ tiếc rằng đối với cô, đã không còn như trước.
Cô đẩy cửa xe ra, đi về phía anh, duy trì một nụ cười tươi, " Bạch tiên sinh, đi thôi !"
Cô hít một hơi thật sâu, cười mình, bước vào cửa, đi qua anh. Anh bỗng nhiên với tay nắm chặt tay tôi.
Mười ngón tay đan chặt vào nhau, cảm giác đau từ tay lan ra toàn thân, tới từng mạch máu, từng tế bào. Cô có thể cảm nhận được trái tim mình đau buốt, và trái tim anh cũng vậy.
Cô định gạt tay anh thì anh bỗng dưng nắm chặt lại hơn, " Cho anh mượn chút hơi ấm em."
Nghe xong, vành mắt cô đã ửng đỏ, tay cô cũng nắm lấy tay anh, mỉm cười nhẹ, " Đi thôi !"
Bạch Niên Vũ gật đầu, bọn họ ngồi ở phòng chờ, nhìn mấy đôi vợ chồng trẻ bên cạnh, thoáng chút mơ màng. Ngày hai người bọn họ kết hôn, chẳng có tâm trạng, nhưng giờ li hôn rồi thì lại có chút không nỡ.
Mấy đôi vợ chồng kia cũng nhận ra hai người, bắt đầu bàn tán.
" Tiểu Diệp, anh sẽ không buông tay em, li hôn không có nghĩa là không liên quan." Bạch Niên Vũ dựa gần cô, giọng nói nhẹ nhàng tựa như dỗ dành.
Tiêu Tiểu Diệp nghe xong thì nhìn anh, cười nhạt.
Có người đi tới mời hai người bọn họ đi vào.
Thư kí đã nộp hết toàn bộ giấy tờ li hôn.
" Lí do vì sao li hôn ?" Thẩm phán nhướng mày, hỏi.
Tiêu Tiểu Diệp nhìn Bạch Niên Vũ, bây giờ nên nói sao.
" Tình yêu." Bạch Niên Vũ lạnh nói.
Thẩm phán ngây người, đang định nói thêm thì bỗng nhiên bị Bạch Niên Vũ cắt lời.
Bạch Niêm Vũ xoay người, nhìn sang Tiêu Tiểu Diệp, nụ cười chân thành hiện lên khoé môi, " Anh đồng ý li hôn với em vì anh yêu em. Anh đồng ý từ bỏ người con gái mà anh yêu nhất cũng là vì anh yêu em. Cho nên Bạch phu nhân, khi nào em cảm thấy em ở ngoài kia bất lực thì về đây. Cửa lớn Bạch gia vẫn vì em mà mở, ô phối ngẫu của anh vẫn sẽ bỏ trống để chờ em lại một lần nữa kí tên vào. Cho dù em có la cà bao lâu nữa thì cũng nhớ về nhà, ở đấy, có một Bạch Niên Vũ chờ và yêu em."
Tiêu Tiểu Diệp nhìn Bạch Niên Vũ, người đề xuất cái vấn đề li hôn này là anh cơ mà, sao bây giờ lại giống như cô bốc đồng li hôn vậy.
" Cả đời này, ngoài em ra, anh sẽ không chấp nhận người khác làm vợ anh. Cho nên, my darling, cho anh thời gian. Li hôn vẫn có thể tái hôn." Bạch Niên Vũ cầm lấy tay cô, hôn nhẹ xuống ngón áp út, từ trong túi áo lấy ra một chiếc nhẫn, " Đây là lời hứa một đời mà anh giành cho em." Nói xong anh đeo nó vào tay cô.
Bạn thấy sao?