Chương 103: Bảy ngày mất tích (4) - Từ bỏ
Căn phòng trà nhỏ ấm áp lò sưởi, hương trà thơm nhẹ thoảng trong không khí, giữa phòng, có hai người ngồi yên lặng.
Bạch Niên Vũ lạnh lùng nhìn người trước mặt mình. Bà ta cả người khoác bộ đồ dạ đen cao cấp, ánh mắt dịu dàng nhìn anh. Nhưng so với lúc trước thì thần sắc bà ta kém hơn trước nhiều.
Chén trà thơm nhẹ vờn hơi, bàn tay đeo găng cầm lên, đặt lên môi, nhấp một chút rồi đặt xuống, Emma mỉm cười nhìn anh, " Erik, con biết rồi đấy, hoàng gia bây giờ đã bắt đầu náo loạn, các hoàng tử đều đứng lên tranh giành quyền lực, chẳng khác gì cái xã hội phong kiến thời xưa."
Bạch Niên Vũ giọng điệu không mặn không nhạt đáp lời, " Đấy chẳng phải là điều bà muốn sao ?"
Emma khoé môi hơi cong, " Vốn đã không còn muốn nữa rồi, hoàng gia giờ là cái đống hoang tàn, chính phủ cũng e ngại. Lúc trước bọn họ dè chừng thế lực của Krisen nhưng bây giờ thì chính cái hoàng gia mà họ bảo vệ lại bắt đầu bạo loạn."
" Emma, cũng đừng lan man nữa, bà đến Nga với mục đích là gì ?" Bạch Niên Vũ đã không còn kiên nhẫn nữa.
Emma cười nhạt, thái độ xa cách của con trai tuy khiến bà đau lòng nhưng biết làm sao được, tất cả là báo ứng.
" Mary, ta đã phái con bé ngầm tới chăm sóc cho Tiểu Diệp."
Bạch Niên Vũ vẫn không có phản ứng gì. " Làm ơn hãy trả lời câu hỏi của tôi."
" Erik, con cứ vậy mà giữ chặt Tiểu Diệp ư ?" Emma thở dài, nhẹ hỏi.
Bạch Niên Vũ nhíu mày, anh đương nhiên biết ý thật sự của Emma là gì, " Giữ hay không là chuyện của tôi."
" Vậy nếu như một ngày, thứ được gửi tới cho con là một ngón tay của con bé hay là một nhúm tóc, lúc ấy con sẽ như thế nào ? William thật không bình thường đâu, hắn có đủ sự tàn nhẫn để làm ra việc đó. Con nhân nhượng, không đụng chạm đến nhân tình của hắn nhưng liệu hắn có đủ nhân từ để không tổn hại Tiểu Diệp không ?" Emma nói, ngữ điệu rất ôn tồn nhưng không mất đi sự lạnh lùng, nghiêm túc của một vị gia chủ.
" Tôi sẽ không cho phép hắn làm như vậy." Thanh âm khẳng định chắc nịch.
" Con nghĩ con có thể ư ? Con là thánh thần à, muốn giữ ai bên cạnh cũng được. Nhầm to rồi, con cho dù có quyền lực như thế nào thì chẳng qua cũng chỉ là kẻ người trần mắt thịt." Emma cười nhạt.
" Con ích kỉ giữ Tiểu Diệp bên cạnh mình chính là đẩy con bé một bước tới chỗ chết. Cho dù có Tĩnh gia, Bạch gia chống lưng nhưng liệu có ai bảo vệ được cho con bé an toàn thật sự không ?" Emma cầm tách trà lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Niên Vũ, bà đã nhìn được tia dao động trong mắt của anh.
" Đấy là cái giá con phải trả cho quyền lực." Câu nói cuối cùng chính là đòn chí mạng đánh vào tia dao động ấy.
Bạn thấy sao?