🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi

Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi


Chương 100: Bảy ngày mất tích (1): Bí mật chẳng thể giấu

Tiêu Tiểu Diệp quan sát căn phòng của mình, có camera và ngoài kia chắc cũng có thủ vệ canh giữ. Căn phòng này không hề có cửa sổ cho nên khi tắt đèn, tất cả chỉ còn là bóng tối. Một chiếc giường lớn, bộ bàn ghế nhỏ, tủ sách và nhà vệ sinh, cũng xem là tiện nghi.

Cô nhìn xuống người mình, đồ mặc lúc trước đã thay từ khi nào, trên người chỉ là bộ đồ mặc đen giống như đồ tù và bốn chiếc vòng khoá ở mỗi chi, đây chính là thứ giám sát cô.

Xác suất trốn ra khỏi đây được là rất thấp.

Cho nên, cô phải ngồi đây đến mọt xương thôi.

Tiêu Tiểu Diệp đi tới tủ sách, toàn là sách nhân văn này, thế cái con mẹ nó, sao mấy người chẳng có chút nhân văn nào. Cô rút ra một cuốn sách bọc vải nhung ngoài, nhìn chằm chằm tên sách.

Rẹt....

Tấm vải nhung bị xé ra khỏi bìa.

Cô cười nhạt, đi tới phía camera, kéo ghế tới. Lấy vải nhung bao lại, cởi dây buộc tóc trên đầu mình xuống, cố định vải nhung.

Muốn xem bà ư, bà cho xem này.

Làm xong, kéo ghế về chỗ cũ, cô ngồi xuống ghế, lấy cuốn sách bị cô xé bìa, an nhiên đọc.

Một lúc sau, cánh cửa phòng mở ra, một người bước vào.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn anh ta, à há, thanh niên ít lộ diện đây rồi...

" Lục tiên sinh, anh đến thăm tôi ư ?" Cô cười như không cười, mỉa mai nói.

Đôi mắt đen sâu của Lục Ẩn nhìn Tiêu Tiểu Diệp đang ung dung đọc sách kia thoáng tia biến động, rồi dời lên camera đã bị bịt kín, khoé môi tự giễu.

" Tiêu Tiểu Diệp, cô đúng là bình tĩnh hơn tôi tưởng, từ vụ khủng bố ở Anh cho tới hôm nay bị bắt cóc." Lục Ẩn cười, ngồi xuống cái ghế đối diện cô.

" Con người ta tồn tại chính là để phục vụ cho cái chết, cho nên tôi cũng chẳng thấy điều gì là phải mất bình tĩnh, sợ hãi cả. Ngay từ khoảnh khắc tôi rời khỏi bụng mẹ thì đã xác định bản thân chuẩn bị chết, chỉ có vấn đề là khi nào thôi." Tiêu Tiểu Diệp đặt cuốn sách xuống bàn, ánh mắt lạnh lùng.

Lục Ẩn cười, " Tiêu Tiểu Diệp, thật khiến tôi khâm phục."

" Từ khi tôi mười tuổi mọi người đã dùng sự khâm phục hướng về tôi nên sự khâm phục của anh cũng chẳng có gì là lạ." Ở chung với Bạch Niên Vũ nên cũng có chút lây bệnh.

Lục Ẩn vẫn duy trì nụ cười có chút biếng nhác trên môi, anh ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô, đôi mắt đen láy có chút hào hoa nhìn chằm chằm.

" Cô hiểu được thế nào về hắn ?"

Tiêu Tiểu Diệp nhìn anh ta, "hắn" kia cô biết là ai.

" Tôi hiểu thế nào thì cần phải trình bày với anh ư ?" Cô nói.

Lục Ẩn nhướng mày, " Vậy tôi kể cho cô nghe một câu chuyện nhé !"

" Bạch Niên Vũ và em gái tôi, Lục Nhi đã từng yêu nhau, bọn họ còn có một đứa con nữa chứ, tiếc là chưa kịp ra đời. Cho đến một ngày mưa của năm năm trước, Lục Nhi nhảy lầu tự tử, đứa bé trong bụng nó mất, còn nó thì phải sống thực vật suốt bao nhiêu năm qua. Trước khi nó nhảy, đã để lại một lá thư."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...