🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 387: Chuẩn bị [6]

Editor: May

“Thần thiếu gia......” Thím Lâm hô một tiếng, ngẩng đầu, nhìn nhìn mặt trời còn chưa rơi xuống chân trời, nhịn không được kinh ngạc lên tiếng: “Sao hôm nay ngài về sớm như vậy?”

Lương Thần đưa chìa khóa xe cho thím Lâm, trực tiếp vượt qua vấn đề thím Lâm, lên tiếng hỏi: “Hảo Hảo đâu?”

“Cảnh tiểu thư ở phía sau bụi cỏ, một mình chơi đùa rất vui vẻ, bộ dáng thoạt nhìn hoàn toàn không giống như là có chuyện gì.”

Lương Thần không để ý đến thím Lâm, trực tiếp đi đến phía sau biệt thự.

Cảnh Hảo Hảo nắm viên đá, đang ở nơi đó ngơ ngẩn nghĩ tâm sự của mình, đột nhiên nghe được tiếng bước chân, cô ngẩng đầu, nhìn thấy Lương Thần vội vàng đi tới đây, cô vội vàng kích động bỏ đá ở trong lòng bàn tay vào trong túi áo khoác của mình, thu hồi tất cả tâm tư, thần thái bình tĩnh nhìn Lương Thần.

“Một mình ở trong này ngây ngốc cái gì?” Lương Thần nhìn nhìn chung quanh một chút, trên bãi cỏ lớn như vậy, không có một bóng người, nhịn không được nhẹ giọng hỏi một câu.

“Vừa rồi nơi này có một con thỏ nhỏ.” Cảnh Hảo Hảo nói xong, có chút kỳ quái nhìn Lương Thần: “Bây giờ anh trở về lấy văn kiện à?”

“Ừ.” Đáy lòng Lương Thần yên lặng suy nghĩ một câu, còn không phải bởi vì lo lắng cho em mới chạy trở về như vậy sao.

Nhưng cả đời này anh còn chưa bao giờ lo lắng đề phòng như vậy vì một người phụ nữ, cho nên chỉ nghĩ như vậy, sắc mặt liền hơi có một chút xấu hổ, anh thanh thanh cổ họng, nói: “Trong công ty không có chuyện gì, cho nên liền tan việc trước.”

Cảnh Hảo Hảo cổ quái nhìn Lương Thần hai lần, rõ ràng buổi sáng anh vừa nói gần đây trong công ty bề bộn nhiều việc, sao hiện tại lại biến thành không có việc gì?

Lương Thần nhìn ánh mắt Cảnh Hảo Hảo, không biết có phải có tật giật mình hay không, anh bất giác nghĩ đến ý đồ trở về của mình bị Cảnh Hảo Hảo nhìn thấu, ngay lập tức tìm một đề tài, nói: “Vừa rồi trở về gặp được thím Lâm, nói là đang chuẩn bị bữa tối, hiện tại chúng ta đi qua nhìn xem có cái gì ăn ngon không.”

Mấy thứ bữa tối này, từ trước đến nay đều không cần bọn họ đi xem, thím Lâm, đầu bếp và thợ dinh dưỡng chuyên nghiệp có thể giúp cho bọn họ ăn không trùng lặp món ăn trong một tháng

Cảnh Hảo Hảo nhìn Lương Thần, đáy lòng lại cảm thấy ngạc nhiên, anh đây là đang nói sang chuyện khác sao?

Trong lòng Lương Thần có chút suy nghĩ không rõ Cảnh Hảo Hảo suy nghĩ cái gì, cũng không biết rốt cuộc cô có đoán được mình là bởi vì cô mới trở về nhà sớm như vậy không, cho nên, liền ra vẻ trấn định hỏi lại: “Làm sao vậy?”

Cảnh Hảo Hảo không có vạch trần Lương Thần, chỉ lắc lắc đầu, nói: “Không có việc gì, đi thôi.”

Lúc này Lương Thần mới hạ tâm xuống, dắt Cảnh Hảo Hảo đi vào trong nhà.

Cảnh Hảo Hảo đi theo bên người Lương Thần, vụng trộm nâng mí mắt lên, liếc mắt đánh giá anh một cái, không biết có phải là ảo giác của cô hay không, cô lại có thể nhìn thấy Lương Thần thở ra một hơi như trút được gánh nặng, như là đang may mắn chuyện gì đó.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...