🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 352: Anh yêu cô [7]

Editor: May

Trên thế giới, không có một đoạn tình yêu, đáng giá bạn vì đó mà mất đi chính mình.

Nhưng trên thế giới, sẽ luôn có một người như vậy, đáng giá bạn vì đó mà mất đi chính mình.

......

Ban đêm rất khuya Lương Thần mới trở về biệt thự.

Thím Lâm còn chưa có nghỉ ngơi, nghe được tiếng cửa nhà mở, liền đi ra từ trong phòng ngủ của cô: “Thần thiếu gia, ngài đã trở lại? Ăn cơm chiều chưa?”

Lương Thần gật gật đầu, hỏi: “Hảo Hảo đâu?”

“Buổi chiều lúc Cảnh tiểu thư tỉnh lại, ăn non nửa bát cháo, uống chút thuốc, buổi chiều xem ti vi trong chốc lát, cơm chiều ăn hơi ít hơn một chút, chưa tới chín giờ, liền ngủ rồi.” Thím Lâm cẩn thận bẩm báo tình huống một ngày của Cảnh Hảo Hảo cho Lương Thần.

Lương Thần không ghét bỏ không kiên nhẫn, còn thật sự sau khi nghe xong, liền lên lầu.

Trong phòng ngủ, thím Lâm săn sóc chỉnh mờ đèn ngủ, Lương Thần không mở đèn lớn, trước đi phòng tắm tắm một thân mùi rượu đi, mới đi ra ngoài, nhẹ chân nhẹ tay leo lên giường.

Anh theo thói quen kéo Cảnh Hảo Hảo vào trong lòng của mình, cô gái trong lúc ngủ mơ, có thể là cảm giác được ấm áp, tiến gần vào trong ngực của anh, tìm một tư thế thoải mái, tiếp tục ngủ say.

Lương Thần nhìn chằm chằm dung nhan Cảnh Hảo Hảo trong chốc lát, dần dần buộc chặt cánh tay ôm cô, ấn cô thật sâu vào trong lòng mình, dùng sức như là sợ mất đi.

Trong phòng ngủ cực kỳ yên tĩnh, Lương Thần ôm Cảnh Hảo Hảo, im lặng nghe tiếng tim đập của hai người, thật lâu sau, anh mới hơi hơi ngẩng đầu, hôn lên gò má của cô, nhẹ giọng nói: “Hảo Hảo, em quả thật là  tốt nhất của anh.”

Cô gái trong lúc ngủ mơ, hoàn toàn không có phản ứng gì, có thể là bởi vì bệnh nặng chưa lành, sắc mặt của cô thoạt nhìn có chút không tinh thần.

Lương Thần nâng tay lên, nhẹ nhàng xoa xoa hai gò má của cô, chậm rãi cọ xát đỉnh đầu lên gò má của cô, tiếp tục nói: “Hóa ra nhiều năm như vậy, người anh vẫn chờ kia, là em.”

Giọng nói anh rất nhỏ, không ngừng nỉ non với Cảnh Hảo Hảo ngủ say, như là đang nói ra lời triền miên.

“Hảo Hảo...... em cũng không biết, tôi chờ em bao nhiêu năm đâu, sao hiện tại em mới đến tìm anh?”

“Hảo Hảo, anh biết em oán hận anh, nhưng không sao, Hảo Hảo...... Thật ra oán hận cũng là một loại cảm tình, có phải hay không?”

“Hảo Hảo...... tốt nhất của anh.”

Giọng nói Lương Thần, dần dần nhỏ xuống, anh chôn đầu ở chỗ cổ Cảnh Hảo Hảo, dưới đáy lòng yên lặng nói: Hảo Hảo, anh yêu em.

......

Ngày hôm sau, lúc Cảnh Hảo Hảo tỉnh lại, Lương Thần đã không còn bên người.

Cô mở to mắt, có chút mơ hồ nhìn bên kia giường, nghiêng đầu nhíu nhíu mày.

Tối hôm qua trong lúc ngủ mơ, cô luôn cảm thấy có người ôm mình, ôm rất chặt, ôm ấp kia thực thoải mái, cũng thực ấm áp, người nọ còn nói liên miên cằn nhằn rất nhiều lời ở bên tai của cô, nhưng đến hiện tại, cô lại không nhớ kỹ một câu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...