🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 286: Bạch Liễu hối hận ( Hết quyển 3 )

Ta phong thần trong trò chơi kinh dị ( Tên gốc : 我在无限游戏里封神 )
Tác giả : Hồ Ngư Lạt Tiêu
Edit: Hằng Nguyễn

Chương 322 - Bạch Liễu hối hận

📚 "Aizz." Hoa Càn Tương ngửa đầu ra sau, dựa vào trên tường thở dài, đột nhiên bật cười, "Kỳ thật tôi cũng cảm thấy rất ấu trĩ."

"Tôi nghe người khác nói, hội trưởng làm chủ công của Nghịch Thần rất nhiều năm rồi, từ lúc Thợ Săn Hươu bắt đầu thành lập kìa."

"Trong bất kỳ trận đấu đội nào, chỉ cần hội trưởng là chủ công chính thì Chiến Thuật Gia Nghịch Thần sẽ không bao giờ bị thương, cho dù tình huống có bi đát đến đâu, bởi vì hội trưởng sẽ làm mọi cách để bảo vệ cậu ấy."

Hoa Càn Tương nhớ lại: "Nếu Nghịch Thần là một 【 nhà tiên tri 】, thì hội trưởng giống như 【 thợ săn 】 vậy."

"—— 【 thợ săn 】 sinh ra để bảo vệ 【 nhà tiên tri 】."

"Ban đầu nghe nói mọi người đều muốn Nghịch Thần làm hội trưởng, nhưng cậu ấy không muốn, đem vị trí này giao phó cho hội trưởng, còn cười nói tin tưởng hội trưởng nhất định có thể dẫn dắt mọi người đi đến tương lai mà cậu ấy đã nhìn thấy."

"Nhưng tương lai còn chưa tới." Hoa Càn Tương thở ra một hơi, tự cười nhạo, "Người mang tương lai cho chúng tôi lại bỏ chạy."

Hắc Đào bình tĩnh nói: "Không phải bỏ chạy."

Hoa Càn Tương ngẩn ra.

Vẻ mặt Hắc Đào chẳng có chút biểu cảm nào, nhìn chăm chú ông ta: "Nghịch Thần mang cho các người tương lai mà các người mong muốn theo một cách khác."

"Khi các người không thể nhìn thấy tương lai thì có thể chọn tin vào những người nhìn thấy tương lai."

Hoa Càn Tương sững sờ một lúc, sau đó cười lớn: "Còn nữa, những người 【 dân làng 】không biết chân tướng như chúng ta vẫn phải nghe theo lời chỉ huy của 【 nhà tiên tri 】đúng không."

Nói xong, Hoa Càn Tương nhảy xuống ghế, dùng kìm gắp thanh trọng kiếm của Nghịch Thần trong bếp lò ra ngoài.

Sau khi ngó nghiêng đánh giá một hồi, Hoa Càn Tương nhúng thanh kiếm vào trong nước: "Đã sửa gần xong rồi, Hắc Đào, roi gãy của cậu đâu, mang lại đây bắt đầu sửa roi."

Hắc Đào đưa cho ông ta chiếc roi gãy nát chỉ còn cái cán.

Hoa Càn Tương nhìn nó một hồi: "Tuy là tôi chưa từng hỏi tại sao vũ khí lại bị hỏng, nhưng hỏng đến mức này thì cũng hơi quá đi!"

"Đánh nhau với người ta nên bị hỏng." Hắc Đào giải thích có lệ.

Hoa Càn Tương ngẩn ra: "Có người chơi đánh ngang tay với cậu như vậy à? Giải đấu sắp bắt đầu rồi, Nghịch Thần không ngăn cản à?"

Hắc Đào mặt không cảm xúc: "Nghịch Thần hợp với đối phương cùng nhau đánh tôi."

Hoa Càn Tương: "...... Vậy nhất định cậu đã gây ra chuyện quá mức rồi."

Hắc Đào chậm rãi dựa vào lưng ghế, chống cằm lên mu bàn tay, nói: "Đúng vậy, cho nên tôi muốn xin lỗi người đó."

Hoa Càn Tương cầm roi cẩn thận đánh giá, thuận miệng trả lời: "Vậy đi đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...