🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 414: Chương 414

Trang Uyển vung tay hô lớn: "Đến lá chắn bảo vệ như vậy chúng ta cũng có, quân đội riêng thì tính là gì."

Mọi người lại bày tỏ sự khẳng định.

Tô Đào mặc kệ bọn họ, quay sang hỏi Sương Mù: "Từ Kỳ là người thế nào?"

Sương Mù vẫn còn đang cảm thán Trạm Cũ tồn tại mười mấy năm, vậy mà chỉ sau một đêm đã đổi chủ, nghe vậy thì suy nghĩ một chút rồi nói:

"Năng lực cũng được, không tranh không giành, những năm trước vị trí phó tướng là của ông ta, sau khi Khúc Tĩnh Văn đến, Từ Kỳ thấy cô ta tham vọng, nhất quyết muốn vị trí phó tướng, liền nhường cho cô ta rồi lui về hậu trường."

"Có thể dùng được không?"

Sương Mù cân nhắc nói: "Có thể dùng, chỉ là không biết ông ta lớn tuổi rồi, còn có tâm huyết hay không."

Mạnh Thiên bỗng nhiên nói: "Chú Từ là một trong số ít những người ủng hộ việc cứu bố tôi lúc trước, tôi đơn phương cho rằng ông ấy là người tốt."

 

Tô Đào mỉm cười tỏ vẻ đã hiểu.

Cuối cùng, Mạnh Thiên lại nhỏ giọng nói thêm một câu: "Chị Tĩnh Văn cũng vậy."

Tô Đào hứng thú hỏi: "Khúc Tĩnh Văn lúc đó cũng tán thành việc cứu người sao?"

Mạnh Thiên nhớ lại tình hình lúc đó, vẫn còn thấy khó chịu, gật đầu nói:

"Vâng, tôi nghe thấy bọn họ cãi nhau trong văn phòng, chị Tĩnh Văn luôn nói tốt cho bố tôi, liên tục nhắc đến những đóng góp của bố tôi cho Trạm Cũ, nhưng bọn họ không nghe."

"Bà chủ Tô, tôi thật sự thấy chị Tĩnh Văn cũng là người có thể dùng được, chị ấy tham vọng, nhưng cũng không che giấu, ban đầu chị ấy đến với Đàm Dũng cũng là vì muốn thăng tiến, nhưng sau đó cũng tận tâm tận lực giúp Đàm Dũng quản lý mọi việc của Trạm Cũ."

Tô Đào gật đầu: "Tôi biết rồi, tan họp."

Sau khi tan họp, Sương Mù không nhịn được dặn dò con gái:

 

"Bà chủ Tô muốn dùng ai là việc của cô ấy, con không cần nhiều lời, biết chưa?"

Mạnh Thiên vâng dạ.

Đương nhiên cô ấy biết.

Chỉ là cô ấy luôn nhớ ơn Khúc Tĩnh Văn đã bênh vực mình lúc trước, lần này lên tiếng là để trả ơn.

Còn kết quả thế nào... Cô ấy không thể kiểm soát được.

Sương Mù thở dài:

"Ba biết con muốn trả ơn, nhưng bây giờ chúng ta là người của Bà chủ Tô, mọi việc phải đặt Bà chủ Tô lên hàng đầu, đừng can thiệp vào quyết định của cô ấy, đợi cô ấy quyết định xong rồi con hẵng nói tốt cho Khúc Tĩnh Văn..."

Mạnh Thiên ngoan ngoãn nghe lời.

Cuộc trò chuyện của hai bố con bị Giang Dữ đứng trong bóng tối nghe thấy hết, anh thuật lại nguyên văn cho Tô Đào.

Tô Đào bật cười: "Hai bố con này cũng thú vị thật."

Sương Mù trung thành, không có gì quan trọng hơn sếp.

 

Mạnh Thiên trọng tình nghĩa, chút ơn huệ nhỏ cũng ghi nhớ trong lòng.

Cũng không có đúng sai.

Nhưng chắc trong lòng hai người đều cảm thấy đối phương làm không đúng.

Tô Đào không để tâm đến chuyện này.

Chuyện của Khúc Tĩnh Văn cô đã sớm nghĩ ra cách xử lý.

Nếu cô ta không oán hận, có ý quy thuận, thì sẽ sắp xếp một chức vụ không quan trọng ở Đào Dương cho cô ta làm trước, quan sát thêm.

Nếu cô ta oán hận ngút trời, tìm cơ hội trả thù, thì gϊếŧ quách cho xong chuyện.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...