🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 165: Chương 165

Cái gọi là bồi dưỡng tình cảm, nếu không phải ban ngày ngủ quá nhiều, nên muốn ra ngoài đi dạo một chút, nói không chừng Hứa Khả Nhân cũng không thèm để ý tới anh!

Khu vườn lớn bên cạnh Đại học Kinh Thành quả thực không nhỏ, lúc này trời còn tối, trong vườn có hai ba người ngồi dưới đất, có người cầm sách vở, có người ở khe khẽ nói nhỏ, còn có những người khác cũng giống như cô và Trương Viễn đến đây đi dạo chỉ vì buồn chán!

Thời tiết tháng tư, tháng năm, làn gió thoảng qua gương mặt mang theo chút nhè nhẹ lạnh lẽo, hoa trong vườn lớn đua nhau hé nở, hương thơm thoang thoảng quyện vào hơi thở của Hứa Khả Nhân. Cô cũng không nhớ rõ đã bao lâu rồi không được ngắm nhìn phong cảnh bên đường một cách nhàn nhã như vậy, trong lúc nhất thời cảm thấy thư thái và hạnh phúc, cảm giác mệt mỏi khắp người cũng dường như đều biến mất.

Trương Viễn đang đi bên cạnh cô, khoảng cách không xa không gần, đột nhiên bàn tay nhỏ bé mềm mại của Hứa Khả Nhân bị bàn tay to lớn của Trương Viễn nắm lấy, hai người nắm tay nhau, cùng với những đóa hoa này làm bạn, trong lòng họ tràn ngập niềm vui, cảm giác yên bình chưa từng có.

Có thể bọn họ đã trở thành vợ chồng hợp pháp, khoảng cách ban đầu giữa bọn họ cũng đã dần biến mất, hai trái tim xích lại gần nhau hơn.

Sáng sớm ngày hôm sau, mấy người bọn họ rời khỏi giường sớm, bọn họ cần phải đến Cục Dân Chính để xin hộ khẩu ở Kinh Thành, bởi vì bọn họ có nhà ở Kinh Thành, nên việc làm sổ hộ khẩu cũng diễn ra rất suôn sẻ.

Sau khi làm xong mấy cái này, đột nhiên Trương Viễn thương lượng với Hứa Khả Nhân, anh muốn bán một cây nhân sâm và một cây linh chi làm vốn khởi nghiệp, đồng thời anh chuẩn bị đi Nam Hải để lấy hàng về bán vì ở đó có một số mặt hàng tương đối hiếm lạ.

Ban đầu Hứa Khả Nhân không muốn bán đã xử lý tốt nhân sâm và linh chi, nhưng sau khi nghĩ lại, Trương Viễn là người đã tìm thấy những thứ này, hơn nữa anh muốn ra ngoài làm ăn một lần, cô là vợ của anh cũng không thể không duy trì anh.

Mấy ngày trước khi bọn họ đến Kinh Thành, Hứa Khả Nhân cũng nhìn ra Trương Viễn đã có ý định này, nhưng lúc đó cô không có hỏi anh, dù sao tiền không đủ cũng là sự thật, nếu như là làm ăn buôn bán, thì ít nhất cũng phải thu xếp chỗ ở trước đã.

Còn chuyện thuê nhà, cô căn bản là hoàn toàn không nghĩ tới, bởi vì nhà thuê có tiện nghi đến mấy cũng không phải của mình, ít nhất phải có nhà ở, lại có tự tin nắm chắc trong tay, thành công thì mọi người đều vui mừng, nếu thất bại thì còn có chỗ có thể quay về, còn có thể làm lại từ đầu!

Không phải mỗi ngày Trương Viễn đi ra ngoài là chạy lung tung không có mục đích, nào là trên đường bán những thứ gì, thứ nào bán chạy nhất, anh đều lần lượt ghi nhớ tất cả, không chỉ như thế, anh còn dùng một cây nhân sâm để tạo mối quan hệ cùng “nhà trên” ở chợ đen Kinh Thành.

Bằng cách này, không phải lo lắng về việc lấy những thứ không dễ bán ném ở trong tay mình.

Nguyệt

Trương Viễn đã bán nhân sâm và linh chi ở chợ đen với giá chín trăm đồng tiền, ngày hôm sau anh rời nhà với chín trăm đồng tiền trong túi.

Trương Viễn rời đi, trong nhà đột nhiên trở nên yên tĩnh lại, hôm nay chú Đổng ra ngoài rất lâu nửa ngày mới trở về, ông ấy nói với Hứa Khả Nhân rằng mình đã tìm được việc làm ở phòng khám cách nơi đây 3km.

Vì có công tác chứng minh, nên chú Đổng đi làm cũng rất dễ dàng, thực ra Hứa Khả Nhân cũng đoán được phần nào chú Đổng phải nhờ vào các mối quan hệ mới tìm được công việc này.

Nếu không trong thời đại doanh nghiệp nhà nước ở khắp nơi, rất khó có thể chiếm được một vị trí trong phòng khám!

Hứa Khả Nhân biết ông ấy là người không chịu ngồi yên một chỗ, nên không có ngăn cản, ngày hôm sau Hứa Khả Nhân làm bữa sáng, chú Đổng ăn xong liền rời đi.

Bây giờ chỉ còn lại một mình cô ở nhà, tâm trạng vốn bình tĩnh đã lâu của cô cũng lại ngo ngoe rục rịch lên.

Trong khoảng thời gian này, bọn họ đã mua nhà ở và mua đồ, ba người bọn họ đã tiêu rất nhiều tiền trên dọc đường đi.

May mà ở quê quán bọn họ có bán một ít lương thực và xe đạp, bù thêm một ít, bây giờ Hứa Khả Nhân còn bảy trăm bốn mươi đồng tiền ở trong người.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...