🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 158: Chương 158

Trong túi truyền ra một tia hơi nóng, Hứa Khả Nhân mở túi ra, bên trong có mười mấy cái bánh bao trắng cùng trứng gà luộc, buổi sáng ba người còn chưa ăn gì, bọn họ định đi lên huyện sớm một chút để mua đồ ăn rồi lên xe ăn. Nhưng hiện tại đã có rất nhiều bánh bao hấp và trứng gà như vậy, bọn họ cũng không cần phải tiêu nhiều tiền chi cho uổng phí!

Hứa Khả Nhân đưa bốn cái bánh bao cho Trương Viễn và chú Đổng rồi bảo họ ăn trước. Nghĩ nghĩ, cô đưa một cái cho người lái xe bò phía trước, cuối cùng tự mình cầm lấy một cái bánh bao ăn lên!

Trời phía đông lộ ra màu trắng, phía chân trời dần sáng, tốc độ xe bò cũng chậm rãi tăng lên, mấy người họ ăn uống no đủ, trong bao quần áo của Dương Quế Hoa đưa cho cô bên trong chỉ còn dư lại mấy quả trứng gà, còn mấy thứ khác đã bị ăn sạch rồi.

Sau khi ăn xong, Hứa Khả Nhân ôm hành lý ngủ suốt quãng đường ra bến xe trong huyện.

Xuống xe, ba người vội vàng lên chuyến xe sớm nhất đi hướng thành phố L, chỉ có nơi đó mới có chuyến tàu đi thẳng đến Kinh Thành.

Mùi trong xe rất nồng, Hứa Khả Nhân cảm thấy có chút không khoẻ nhăn mũi nhỏ của mình lại.

Mất hơn ba tiếng đồng hồ ngồi trên xe sóc nảy bọn họ mới đến bến xe buýt ở thành phố L. Hứa Khả Nhân một đường cau mày, sắc mặt tái nhợt, xe vừa dừng lại cô liền lao xuống xe chạy đến bên đường nôn ra!

Trương Viễn và chú Đổng nhanh chóng chuyển hành lý ra khỏi xe, Trương Viễn lấy ấm đun nước ra và rót một cốc nước cho Hứa Khả Nhân, với vẻ mặt lo lắng, “Em không sao chứ?”

Sau khi nôn xong, Hứa Khả Nhân có chút suy yếu, lấy nước súc miệng, Trương Viễn đỡ cô ngồi xuống ở tảng đá lớn bên cạnh.

Bởi vì Hứa Khả Nhân đã xuống xe nên không ngửi thấy mùi khiến người ta muốn ói nữa, nôn xong cảm thấy nhẹ người hơn rất nhiều.

Sau khi nghỉ ngơi một lúc, họ trở lại nhà ga ga tàu hỏa với hành lý trên lưng.

Nhà ga của thành phố L rất gần bến xe, ngay bên kia đường là cổng của nhà ga. Khi đi vào ga xe lửa, nó náo nhiệt hơn nhiều so với bến xe. Mấy người để hành lý ở khu chờ, Trương Viễn một mình đi mua vé tàu, bây giờ đã gần giữa trưa, trước mỗi cửa sổ phòng vé đều có một hàng dài xếp hàng.

Trương Viễn cau mày, nếu cứ tiếp tục như vậy, đến lúc tới lượt anh thì sẽ đến thời gian tan làm mất!

Trương Viễn nhìn xung quanh đánh giá một phen, thấy cửa sổ ở phía xa nhất cũng mở, nhưng không có ai xếp hàng, tấm biển trên cửa sổ viết “Khu vực bán vé đặc biệt” bằng chữ to.

Trương Viễn suy nghĩ một lúc, đi thẳng đến khu vực mua vé đặc biệt, lấy cuốn sổ nhỏ màu xanh lục mà thư ký An đưa cho anh và Hứa Khả Nhân, đưa cho người bán vé.

Người bán vé là một người đàn ông trung niên, nhìn thấy có người đến thì thần sắc của ông ta không kiên nhẫn, nhưng khi nhìn thấy tờ giấy chứng nhận màu xanh lục thì lập tức mỉm cười.

“Xin chào, đồng chí muốn mua vé đi đâu?”

Trương Viễn đối với sắc mặt thay đổi của người bán vé cũng không có ý kiến gì, chỉ nhàn nhạt nói: “Tôi muốn mua ba vé tàu sớm nhất đi Kinh Thành.”

Người bán vé nghe vậy cũng không hỏi Trương Viễn bất kỳ thông tin nào khác, nhanh chóng đưa cho anh ba vé tàu giường nằm.

Nguyệt

Trương Viễn thanh toán tiền, lấy đồ của mình, nhìn hai từ “Giường nằm” được viết trên vé, nhướng mày và nghĩ rằng cuốn sổ xanh này thực sự có tác dụng.

Chuyến sớm nhất đến Kinh Thành khởi hành lúc hai giờ rưỡi chiều, vẫn còn không ít thời gian, nên ba người họ chuẩn bị đi kiếm tiệm cơm nào gần đây ăn cơm.

Đưa hành lý cho kho chứa đồ, đưa năm xu phí giữ đồ và lấy biên lai, ba người liền rời khỏi nhà ga tàu hoả.

Thành phố L mặc dù không phồn hoa như Kinh Thành, nhưng vẫn là một tuyến thành phố cấp hai, đặc biệt là những nơi như ga tàu hoả, bến xe, lại càng hỗn tạp!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...