🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 106: Chương 106

Để lại Trương Viễn đứng một mình đang nghiến răng nghiến lợi nhìn hai bóng lưng kia, anh chợt hối hận vì đã bốc đồng nhận chú Đổng làm cha nuôi, hiện tại lại không biết xấu hổ chuyển đến, làm anh có ít thới gian bên vợ của mình!

Trong lòng tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng Trương Viễn không có đứng im ở đó nữa, anh sải bước dài đuổi theo hai người bọn họ, anh biết chú Đổng ăn uống như thế nào, nếu đi chậm nói không chừng sẽ không còn đồ ăn ngon cho anh!

Khi đi vào phòng bếp, trông thấy sáu bảy món ăn trên bàn, còn có một chai rượu trắng và một chai rượu vàng, khiến chú Đổng và Trương Viễn suýt rơi nước mắt và thiếu chút nữa khoé miệng ch** n**c miếng.

Có thức ăn ngon, bọn họ không có thời gian để lo lắng về những thứ khác, đầu tiên Trương Viễn rót đầy ly rượu cho chú Đổng và cho chính mình. Hai người cực hợp ý cụng ly rồi một ngụm uống cạn. Người khác không biết chuyện nhìn qua, hai người họ thật là hoà thuận vui vẻ với nhau, làm sao còn có dáng vẻ giương cung bạt kiếm* như vừa rồi.

**[Giương cung bạt kiếm: tình huống nghiêm trọng, muốn đánh nhau]

Ăn uống xong xuôi mới bắt đầu nói đến việc chính, chú Đổng ngồi vắt chéo chân ngồi ở trong sân, một chân vẫn lắc qua lắc lại, rất vui vẻ.

Nguyệt

Nhìn về phía Trương Viễn chính là đang cầm ly tráng men uống trà, “Vết thương trên vai của con gần như đã lành, còn khoảng một tuần nữa là đến kỳ thi. Trong vài ngày tới, con phải cùng Hứa Khả Nhân học tập chăm chỉ và cố gắng thi vào một trường đại học tốt ở Kinh Thành!”

Về tình hình học tập của hai người bọn họ, mấy ngày nay chú Đổng cũng đã tìm hiểu qua, trình độ của hai người bọn họ cũng không thấp, có thể thi đậu đại học ở Kinh Thành, khác biệt nằm ở chỗ bọn họ muốn thi vào trường nào.

Trương Viễn nghe những lời này liền gật đầu: “Cha yên tâm, con sẽ cố gắng lấy được thứ hạng tốt cho cha, để sau này cha có cái mà đem đi khoe!”

“Không cần phải tự tạo áp lực cho bản thân, chỉ cần con trúng tuyển đại học, đó đã đủ cho cha mang đi khoe khoang rồi!” Chú Đổng cười hai tiếng, đứa nhỏ đang suy nghĩ vì mình, trong lòng vui mừng khôn tả.

Tuy nhiên, ông ấy vẫn không muốn tạo quá nhiều áp lực cho bọn họ, chỉ cần cố gắng hết sức, “Sau khi có kết quả thi đại học, cha dự định sẽ đi trước Kinh Thành để kiếm chỗ ở, con thấy thế nào?”

Lúc này Hứa Khả Nhân cũng đã dọn dẹp đang đi vào trong sân, đúng lúc nghe được câu nói cuối cùng của chú Đổng, trong lòng cô rất vui mừng.

“Cha, cha cùng chúng con nghĩ giống nhau rồi, lúc trước Trương Viễn và con đã thương lượng với nhau khi nhận được thư thông báo thi đậu đại học, liền đi lên Kinh Thành mua một ngôi nhà cách trường học không xa, như vậy sẽ thuận tiện hơn!”

Chú Đổng nghe thấy câu này liền rất ngạc nhiên, “Nhà ở Kinh Thành rất đắt, ngôi nhà xấu nhất cũng phải cả ngàn đồng tiền, các con có đủ tiền không?”

“Đủ rồi, lần này con và Hứa Khả Nhân đã giúp cảnh sát bắt được Đông Bắc Hổ, nên thành phố đã thưởng cho bọn con một ít tiền, mua một ngôi nhà hẳn là đủ!” Trương Viễn nói.

Chú Đổng nghe vậy, lúc này mới yên lòng, nhưng nếu mua nhà thì phải mua cái tốt, ông ấy biết hai người đều có lòng tự trọng rất cao, nhưng bây giờ không phải lúc rối rắm lòng tự trọng.

“Mấy năm nay cha đi chữa bệnh cho người ta, cũng để dành được một số tiền tiết kiệm, vừa lúc lấy ra cùng các con mua, chọn lựa một căn nhà ưng ý!” Chú Đổng vừa nói vừa đứng dậy muốn lấy tiền đưa cho hai người bọn họ.

Hứa Khả Nhân và Trương Viễn liếc mắt nhìn nhau, ngay lập tức ngăn ông ấy lại, “Cha, đây là tiền tiết kiệm của cha, chúng con có đủ tiền để mua một ngôi nhà tương đối tốt rồi!” Trương Viễn bất đắc dĩ nói.

Chú Đổng cũng không tin, nhưng vẫn khéo léo đưa ra yêu cầu: “Các con có là của các con, cha chỉ muốn làm hết sức mình với tư cách là trưởng bối, đây chỉ là một chút tấm lòng, cha cũng không có ý gì khác!”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...