🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 91: 91

Editor: Myy

___

Bởi vì người cùng dạo phố với Mạnh Tiệp là Diệp Trăn chứ không phải người đàn ông nào, Vưu Tĩnh cực kì vui vẻ.

Nhưng cho dù là như vậy, đứng ở trước mặt Mạnh Tiệp, Vưu Tĩnh vẫn cảm thấy luống cuống tay chân, hầu kết không nhịn được nhấp nhô, hoàn toàn không biết nên nói gì với Mạnh Tiệp.

Diệp Trăn nhấp một ngụm cà phê nóng hổi, hưởng thụ hương thơm của cốc cà phê, thật sự không nhìn nổi nữa.

"Vưu Tĩnh, nếu như anh không có chuyện gì thì đi đi, tôi còn muốn cùng uống trà chiều với Mạnh tiểu thư nữa."

Ý đuổi người Diệp Trăn nói rất rõ ràng, nhưng Vưu Tĩnh lại cứ đứng yên giống như pho tượng. Rõ ràng là một công tử đào hoa thích dạo chơi nhân gian, miệng lưỡi đã sớm được tu luyện đến đỉnh cao, lúc này lại giống như một đứa trẻ con miệng còn hôi sữa, nửa câu cũng nghẹn không ra.

Không nói chẳng lẽ còn không hiểu được ý tứ qua ánh mắt?

Nhìn không hiểu gương mặt muốn phân rõ giới hạn với anh của Mạnh Tiệp à?

Vưu Tĩnh nghẹn không ra lời, ở trước mặt Mạnh Tiệp, thật sự là một câu hắn cũng nói không nên lời, huống chi ở đây còn có Diệp Trăn.

Nếu là không có Diệp Trăn ở đây, có lẽ Vưu Tĩnh còn có thể mặt dày mạnh dạn nói vài câu với Mạnh Tiệp.

"Tôi..."

Vưu Tĩnh vừa lấy hết dũng khí nói ra một từ, Mạnh Tiệp ngồi đối diện Diệp Trăn đột nhiên áy náy cười nói với cô: "Bà Lục, hôm nay được đi dạo phố với cô tôi rất vui, nhưng giờ cũng muộn rồi, tôi còn có chút việc phải làm. Nếu như còn có cơ hội thì tôi sẽ mời bà Lục ăn cơm sau nhé."

Diệp Trăn biết Mạnh Tiệp ngại, thuận thế nói: "Không sao, sau này nếu có thời gian thì chúng ta liên lạc sau."

Mạnh Tiệp tràn đầy áy náy đứng dậy, tạm biệt Diệp Trăn sau đó đi ra ngoài.

Vưu Tĩnh đi theo Mạnh Tiệp, không có cái bóng đèn là Diệp Trăn ở đây, hắn có thể nói chuyện với Mạnh Tiệp, nhưng cô vẫn mang biểu lãnh đạm đó, coi Vưu Tĩnh như không khí. Mãi đến khi đến trước xe, cô mới dừng bước quay lại nhìn Vưu Tĩnh. Không biết đã nói cái gì, biểu cảm của Vưu Tĩnh trong nháy mắt liền trầm xuống, chân như bị đóng đinh tại chỗ, không nhúc nhích.

Sau khi Mạnh Tiệp lên xe, Vưu Tĩnh cũng không đuổi theo, chỉ trơ mắt nhìn cô rời đi, bóng lưng có vẻ rất cô đơn.

Diệp Trăn uống một ngụm cà phê, thở dài.

Chuyện của Mạnh Tiệp và Vưu Tĩnh cô không có tư cách xem xét gì. Tình cảm là chuyện của hai người đó, người ngoài cuộc sẽ không hiểu được cảm giác của người trong cuộc.

Mạnh Tiệp nói cô ấy và Vưu Tĩnh không hợp thì nhất định là có nguyên nhân. Vưu Tĩnh thích Mạnh Tiệp, không muốn buông tay thì chắc chắn cũng có lý do khiến hắn không muốn buông tay. Có lẽ năm đó Vưu Tĩnh đã sai, hoặc cũng có lẽ là có ẩn tình gì đó, nhưng trong chuyện này, không ai có lập trường để chỉ trích hai người đó.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...