Chương 86: "Em muốn báo hiếu ông một lần cuối cùng."
Editor: Myy
___
Đám tang của lão gia được Lục Bắc Xuyên xử lý rất long trọng. Cùng ngày đó tin tức cũng được tung ra, căn nhà cũ của Lục gia như được bao phủ một màu trắng. Những người tới đây viếng thăm đều là người ở mọi tầng lớp, khắp nơi đều nghe thấy tiếng khóc ai oán cực kỳ bi thương.
Lục Bắc Xuyên là chủ tang, Diệp Trăn và Lục phu nhân phụ giúp, cố gắng để không xảy ra sự cố nào.
Thẩm lão gia cũng đến đám tang.
Thẩm gia và Lục gia là hai nhà thế giao, hai ông cũng là bạn bè nhiều năm. Trưởng bối hai nhà Thẩm - Lục đều lớn lên dưới mắt hai người. Bạn thân qua đời sau một đêm, đối với Thẩm lão gia mà nói, quả là một đả kích lớn.
Thẩm Vi Nhân dìu Thẩm lão gia đau buồn bước vào linh đường.
Thẩm lão gia đứng bên cạnh quan tài, nhìn khuôn mặt Lục lão gia một lần cuối.
"Tôi sai rồi! Nếu như lúc trước tôi kiên trì bảo ông đến bệnh viện kiểm tra sức khoẻ thì ông đã không qua đời như vậy!"
Thẩm Vi Nhân rưng rưng khuyên Thẩm lão gia, "Ông đừng đau buồn quá, phải để ý đến sức khoẻ đó."
"Để ý sức khoẻ..." Thẩm lão gia vỗ vỗ quan tài, đau lòng, "Năm đó hai anh em chúng ta cùng nhau dốc sức lập nghiệp, bây giờ lại chết vì bệnh. Đều già cả rồi, tôi cứ cho là tôi sẽ đi trước ông, nào ngờ được ông lại đi trước! Mấy năm qua tôi đều bảo ông chú ý sức khoẻ, đi kiểm tra thêm mấy bệnh viện nữa ông không nghe, nói thân thể của ông tự ông biết, bây giờ ông xem đi, đâu còn phong thái ngời ngời của chủ nhân Lục gia như hồi đó nữa!"
Ông ta nói cực kỳ nhiều lời bi thương, cả linh đường tràn ngập tiếng khóc và tiếng nức nở.
Lục Bắc Xuyên đi đến trước mặt Thẩm lão gia, đưa cho ông ta ba nén hương, "Ông Thẩm, ông nhớ bảo trọng sức khoẻ."
Thẩm lão gia lau nước mắt, gật đầu, nhận lấy nén hương trong tay hắn, được Thẩm Vi Nhân đỡ dậy đến trước di ảnh Lục lão gia, cung kính lạy ba cái, sau đó cắm nén hương lên.
"Ông Thẩm đi đến phòng khách nghỉ ngơi trước đi, giải quyết xong chuyện bên này cháu sẽ qua chào hỏi ông sau. Chiêu đãi không được chu đáo, mong ông không chê."
Thẩm lão gia thở dài, vỗ vai hắn, "Ông hiểu, giờ lão gia đi rồi, cháu là trụ cột của Lục gia, gánh nặng của Lục gia đều do cháu gánh, về sau cháu nhớ phải cố gắng chống đỡ nhé!"
Lục Bắc Xuyên không kiêu ngạo không tự ti, trên mặt không có quá nhiều thần sắc bi thương, ngược lại càng thêm vẻ cứng cỏi và lạnh lùng, "Cháu hiểu rồi ạ."
Thẩm Vi Nhân cũng dâng cho Lục lão gia một nén hương, "Bắc Xuyên, xin chia buồn."
Lục Bắc Xuyên gật đầu, ra hiệu cho người giúp việc bên cạnh dẫn hai người đến phòng khách nghỉ ngơi.
Căn phòng khách to như vậy mà chỉ có thể nghe thấy tiếng khóc từ trong linh đường, cách một vườn hoa nhưng trong không khí vẫn còn ngửi thấy được mùi nến hương, khói mù mông lung, nhìn từ xa, căn nhà cũ Lục gia quả là trống vắng.
Bình luận