🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 82: "Mấy cái bất động sản đó thì làm được cái gì?"

Editor: Myy

___

Rời khỏi phòng bác Lư, Lục Bắc Xuyên vẫn mặt ủ mày chau.

Hắn đoán được sức khoẻ Lục lão gia không tốt, nhưng không nghĩ tới, vậy mà đã đến tình trạng nguy kịch như vậy.

Ung thư gan giai đoạn cuối, lão gia còn đang chuẩn bị xử lý hậu sự của mình.

"Sao rồi anh?" Vừa về đến phòng, Diệp Trăn liền đến đón, nhìn Lục Bắc Xuyên trầm mặt, trong lòng lộp bộp một tiếng, "Là thật ư?"

Lục Bắc Xuyên thở dài, gật đầu.

"Vậy phải mau chóng đến bệnh viện khám chứ!"

Lục Bắc Xuyên cởi áo khoác, nới lỏng cà vạt, "Là ung thư gan giai đoạn cuối, nhưng ông không đồng ý đi bệnh viện."

"Giai đoạn cuối!" Diệp Trăn kinh ngạc vô cùng, "Tại sao lại như vậy? Mỗi năm ông đều được kiểm tra sức khoẻ đúng hạn mà, sao lại không phát hiện ra bị ung thư gan được"

"Hai năm qua ông không kiểm tra sức khoẻ," Lục Bắc Xuyên nhìn Chúc Chúc ngủ trên giường, nhỏ giọng nói: "Hai ngày nay em nhớ để ý sức khoẻ của ông một chút nhé, có chuyện gì thì lập tức báo cho anh."

"Được."

Lục Bắc Xuyên đi đến bên giường, cúi người nhìn Chúc Chúc chỉ mặc một bộ áo ngủ, chùm chăn che kín đầu, ngủ mà còn ướt đẫm mồ hôi. Hắn vuốt trán bé, "Sao lại ra nhiều mồ hôi như vậy?"

"Vừa ầm ĩ một trận, uống nguyên một bình sữa rồi ngủ mất tiêu. Trẻ con ấy mà, tràn trề sức sống, hoạt động nhiều nên ra mồ hôi cũng nhiều, bác sĩ nói đây là chuyện bình thường, không phải chuyện gì lớn."

"Ừ. Muộn rồi, em đi tắm trước, nghỉ ngơi sớm đi."

Cả ngày dường như không được nghỉ ngơi, giờ này Diệp Trăn cũng đã mệt mỏi, quay người đi vào phòng tắm.

Lục Bắc Xuyên lau sạch sẽ mồ hôi trên đầu Chúc Chúc, nhẹ nhàng bế bé lên, chuẩn bị đặt vào trong cái nôi.

Nhưng vừa ôm lấy, Chúc Chúc liền tỉnh.

Mơ mơ màng màng mở to mắt, ngáp một cái, híp mắt duỗi lưng trong ngực cha bé.

Lục Bắc Xuyên ôm nhóc đứng bất động. Chúc Chúc hé nửa đôi mắt, mông lung nhìn thấy Lục Bắc Xuyên, hàm hồ gọi một tiếng cha.

Sau đó nhắm mắt lại tiếp tục ngủ thiếp đi.

Trước đó đầu còn lệch qua trước ngực Lục Bắc Xuyên, thì thào nói: "Ngủ với cha."

Tiếng nước tí tách rơi trong phòng tắm, Lục Bắc Xuyên cúi đầu nhìn Chúc Chúc tựa ở trước ngực mình đang ngủ say, lại đặt con trở lại giường.

Vừa chạm vào giường, Chúc Chúc vô ý thức lật người.

Lục Bắc Xuyên cầm chăn đắp lên cho bé, cúi người hôn lên trán nó một cái.

"Bắc Xuyên, em quên mang..." Soạt một tiếng, Diệp Trăn nhô đầu ra từ trong phòng tắm, đúng lúc thấy cảnh này.

Thân hình Lục Bắc Xuyên cứng đờ, chầm chậm đứng dậy, quay người điềm nhiên như không có việc gì nhìn về phía Diệp Trăn, "... Cái gì?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...