🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 4: Diệp tiểu thư, thiếu gia tỉnh lại rồi!

Editor: Myy

***

Từ trước đến nay Diệp Trăn vẫn luôn là loại người theo chủ nghĩa hưởng lạc (1), thứ cô thờ phụng chính là tận hưởng lạc thú trước mắt. Cho nên cô rất hài lòng với cuộc vận động buổi tối hôm qua.

(1) Chủ nghĩa hưởng lạc: Thái độ nhân sinh của những người lấy khoái lạc vật chất làm mục đích ở đời.

Cô tự hiểu được, người mình đóng vai chính là Diệp Trăn, cho đến nay ở trong mắt Lục Bắc Xuyên thì mình chính là vợ của hắn, giữa vợ chồng làm loại chuyện này không phải thiên kinh địa nghĩa gì.

Nhưng điều kiến cô không thể nhịn được đó là, mình lại bị người khác đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Cô đi đến trước giường Lục Bắc Xuyên, cúi người ngắm dung nhan của Lục Bắc Xuyên khi ngủ, nhìn chăm chú đôi mắt không nhúc nhích và lông mi đen rậm của hắn.

Nếu như là vờ ngủ thì nhất định sẽ có sơ hở.

Nhìn xuống khoảng cách chỉ kém Lục Bắc Xuyên một centimet, hơi thở Diệp Trăn phả vào trên mặt Lục Bắc Xuyên, mắt thường cũng có thể thấy lông tơ nhỏ bé trên mặt khẽ nhúc nhích. Diệp Trăn nhìn chằm chằm đến mức con mắt đỏ lên chua xót, nhưng cũng không thấy mảy may sơ hở nào.

Định lực rất tốt!

Diệp Trăn đứng dậy, vừa xoa thắt lưng bủn rủn vừa đi vào trong toilet rửa mặt, cả ngày trôi qua vô cùng mệt mỏi, ngay cả mẹ Lục cũng cũng nhịn không được hỏi hai câu.

Nhoáng một cái đã đến tối, Diệp Trăn muốn tắt điện phòng bếp, lại ngoài ý muốn nhìn thấy lão quản gia đang bỏ một viên thuốc màu trắng vào chén sữa nóng.

Viên thuốc trắng kia được lấy từ trong bình ra, quản gia bỏ vào bên trong sữa bò sau đó dùng muôi quấy hai lần.

Diệp Trăn bỗng nhớ lại, mỗi lúc trời tối trước khi đi ngủ cô đều sẽ uống một chén sữa bò nóng do lão quản gia tự tay đưa lên.

Quản gia hạ dược ở bên trong chén sữa bò cho cô?

Tại sao?

Diệp Trăn không kịp suy nghĩ nữa, lão quản gia đặt sữa bò ở trên khay, Diệp Trăn vội vàng lách mình trốn sau một chiếc bình hoa lớn. Thẳng đến khi ông ấy đi qua phòng khách lên lầu, lúc này cô mới đi vào phòng bếp, cái bình chứa viên thuốc màu trắng kia vẫn còn được đặt ở trên bàn. Diệp Trăn cầm một viên ra, sau đó điềm nhiên như không có việc gì đi lên lầu.

Còn chưa mở cửa vào, lão quản gia đã đi ra từ trong phòng, thấy Diệp Trăn liền cười nói: "Diệp tiểu thư, thì ra cô ở đây."

"Ông tìm cháu có việc gì không?"

Quản gia cười nói: "Tôi mang sữa bò tới cho Diệp tiểu thư, để ở trên bàn, cô mau uống lúc còn nóng đi."

Lúc nói lời này, Diệp Trăn vẫn nhìn chằm chằm vào ánh mắt quản gia, nhưng trong mắt ông chỉ tràn đầy từ ái, không có nửa phần u ám nào.

"Vâng, làm phiền ông rồi."

"Được rồi, cô nghỉ ngơi sớm một chút đi, ngủ ngon."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...