🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Tôi Lấp Đầy Tủ Lạnh Sinh Tồn Ở Mạt Thế

Tôi Lấp Đầy Tủ Lạnh Sinh Tồn Ở Mạt Thế

Tác giả: Ô Mộc

Chương 82: Chương 82

Nhưng thời gian không trùng khớp, chỉ là không ai biết bệnh lây lan như thế nào, khó nói là đúng hay sai.

Hy vọng có thể an toàn vượt qua.

Nguyễn Ngưng thở dài, lấy một chùm nho và một quả táo ở trong không gian ra.

Hôm qua cô đã quyết định bắt đầu từ đêm nay cô sẽ cắt giảm cơm tối, nếu không trong khi tất cả mọi người đều gầy còn da bọc xương mà cô lại béo tốt thì cũng không hay lắm.

Khoảng hơn tám giờ, khi cô đang định tiếp tục xem phim thì cửa sổ phòng khách lại bị một vật nhỏ đập vỡ.

Nguyễn Ngưng biết là ông lão kia đã quay lại, cô lấy một cái khẩu trang ở trong không gian ra, rồi đi ra ngoài.

Suy nghĩ một lúc, cô mở cửa sổ hành lang ra một chút và đứng xa hơn một chút.

So với đêm qua, rõ ràng tinh thần của ông lão đã phấn chấn hơn rất nhiều, hai mắt sáng ngời: “Cô bé, mau mở cửa ra, tôi trả thuyền lại cho cô.”

Đợi Nguyễn Ngưng nhận lấy thuyền cao su xong, ông ấy hớn hở nói: “Bây giờ thì tốt rồi, thức ăn mà chúng tôi tìm được ít nhất cũng có thể giúp chúng tôi duy trì một tuần.”

Nguyễn Ngưng cũng vui mừng thay cho ông ta, suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Ông vẫn đang ở chung một chỗ với đám người Ủy ban tự cứu hả?”

Ông lão lập tức xem thường: “Sao có thể, làm sao tôi có thể ở cùng người như Ngô Tấn được, tôi trả vật tư cho tầng mười bảy rồi ở trong nhà bọn họ.”

Nguyễn Ngưng: “Thế thì tốt.”

Ông lão thở dài: “Chỉ tội nghiệp cho mấy người già khác thôi, chắc chắn Ngô Tấn sẽ không để bọn họ sống tốt đâu.”

Sau khi thở dài, ông lão đột nhiên khó hiểu hỏi: “Cô gái, tại sao cô lại đeo khẩu trang?”

“Tầng chúng tôi có người bị sốt.” Nguyễn Ngưng nói: “Tình huống bây giờ còn chưa rõ ràng, ông cũng nên chú ý một chút.”

Ông lão thay đổi sắc mặt: “Sao lại phát sốt? Nếu đây là bệnh truyền nhiễm thì không biết sẽ có bao nhiêu người chết nữa!”

Nguyễn Ngưng không nói gì.

Ánh mắt ông lão lại đờ đẫn: “Rốt cuộc ông trời đang làm gì thế? Người bệnh bên phía các cô thế nào rồi, có sốt cao lắm không?”

Nguyễn Ngưng trả lời: “Hơn ba mươi tám độ, tạm thời chưa có sao.”

“Ba mươi tám độ à.” Hai mắt ông lão di chuyển: “Cô bé, bây giờ bị bệnh khó tìm được bác sĩ, tình cờ tôi có quen một bác sĩ cao tuổi ở trong tòa nhà này.”

Nguyễn Ngưng vừa nghe đã biết ông ta muốn thương lượng làm ăn, cô nhíu mày: “Ồ? Ông muốn giới thiệu cho tôi?”

Ông lão vội vàng nói: “Cái gì mà giới thiệu hay không giới thiệu, không phải cô đã cho tôi mượn thuyền sao?”

Ông ta nhấn mạnh từ “mượn”: “Nếu tối nay bệnh của bạn cô trở nặng, có thể đến căn hộ 1701 tìm chúng tôi, chỉ cần cho một ít thức ăn là được.”

Nguyễn Ngưng ghi nhớ trong lòng: “Tầng mười bảy đúng không, chính là căn hộ mà ông đang ở? Mấy người quen nhau thế nào?”

Ông lão nói: “Trong nhà bọn họ chỉ có hai người, một bà lão và một đứa con hơn ba mươi tuổi, con của bà ấy làm nghiên cứu ở Sở nghiên cứu Khoa học, cà ngày đều ở trong phòng thí nghiệm. Năm nay bà ấy đã sáu mươi lăm tuổi, là chuyên gia giàu kinh nghiệm ở bệnh viện tỉnh chúng tôi.”

“Bởi vì công việc của hai người rất bận nên mới không tích trữ đồ ăn, mỗi ngày tôi đi qua đi lại ở trong tòa nhà này vài lần nên mới biết được bọn họ.”

“Nếu không phải thực sự không có gì để ăn thì bà ấy cũng đã không vì mấy gói mì gói mà cho chúng tôi vào ở.”

Nguyễn Ngưng: “Bà ấy chịu khám bệnh sao, dù sao hiện tại cũng nguy hiểm như vậy.”

“Sắp chết đói tới nơi còn quan tâm gì đến nguy hiểm nữa?” Ông lão bĩu môi: “Tôi đã lớn tuổi thế này mà vẫn phải ra ngoài cả một ngày.”

Nguyễn Ngưng bị dáng vẻ tức giận của ông ta chọc cười, cô còn cố ý cò kè mặc cả: “Vậy nếu cần tôi sẽ đến tìm mấy người. Nhưng tôi cho ông mượn thuyền chỉ lấy mỗi vàng, còn ông vừa mở miệng đã đòi thức ăn của tôi, có hơi quá đáng đấy.”

Ông lão trợn mắt, bày ra dáng vẻ cô đang nói bậy nói bạ gì đó: “Đây là bác sĩ! Còn là một chuyên gia hàng đầu, bình thường các cô có muốn đặt lịch hẹn với chuyên gia cũng chưa chắc gặp được đâu.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...