🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Tôi Lấp Đầy Tủ Lạnh Sinh Tồn Ở Mạt Thế

Tôi Lấp Đầy Tủ Lạnh Sinh Tồn Ở Mạt Thế

Tác giả: Ô Mộc

Chương 396: Chương 396

Hàng của hệ thống chủ, chắc sẽ không có vấn đề gì.

Bao gồm cả thiết bị tàng hình đã được sử dụng trên người, hiện Nguyễn Ngưng chỉ còn hai thiết bị tàng hình, cô không ở lại phòng bệnh mà vội vàng đến trung tâm chỉ huy cách bệnh viện không xa.

Tòa nhà này có hai tầng, chiếm diện tích như nhau, diện tích không hề nhỏ, người người ra vào tấp nập. Rõ ràng là đang rất bận.

Chẳng mất bao lâu Nguyễn Ngưng đã tìm được văn phòng của Nghiêm Phương Minh, nhân lúc ông ta ra ngoài đi họp, cô đặt một bức thư nặc danh lên bàn ông ta.

Lúc cô chuẩn bị rời đi, Nghiêm Phương Minh đột nhiên quay về, còn thuận tay đóng cửa lại.

Nguyễn Ngưng thấy thiết bị ẩn thân chỉ còn hai mươi phút, trong đầu liền nghĩ không biết có nên dùng công cụ định vị để về xe RV không.

Bên kia, Nghiêm Phương Minh ngồi trên ghế, vừa liếc mắt đã nhìn thấy bức thư ở trên bàn, ông ta nhíu mày mở bức thư ra.

Càng đọc về sau ông ta càng cảm thấy sợ.

Thật ra Nguyễn Ngưng không viết gì nhiều, chủ yếu cô sợ nếu là hiệu ứng bươm bướm thì có khả năng những người tranh giành quyền lực với Nghiêm Phương Minh không phải là những người trong nguyên tác, cho nên cô chỉ viết bản thân nghi ngờ có người hạ độc Tương Tuyên, mục đích là nhắm về ông ta.

Nghiêm Phương Minh nhíu mày sau khi đọc lá thư tình báo.

Chẳng bao lâu sau ông ta đã đứng dậy khỏi ghế, mở cửa văn phòng ra gọi bí thư ở bên ngoài đi vào.

Nghiêm Phương Minh vẫn có thói quen tốt là đóng cửa lại.

Sau khi vào cửa, bí thư cung kính đóng cửa lại, rồi đi đến cạnh bàn hỏi: “Thị trưởng, tôi có thể giúp gì cho ngài?”

Có lẽ người này đã đi theo ông ta trước khi tận thế đến nên mới xưng hô như vậy.

Nghiêm Phương Minh đặt lá thư xuống trước mặt anh ta: “Cậu đi điều tra một chút, xem chuyện gì đang xảy ra.”

Tuy không biết bên trong lá thư là cái gì nhưng hình thức này thường là một lá thư tình báo nặc danh, bí thư vội vàng nói: “Là do tôi bất cẩn nên mới để người khác vào văn phòng của ngài.”

“Nhưng tôi đã khóa cửa rồi mà, vừa rồi tôi đi vào...”

Nghiêm Phương Minh phất tay: “Sau này cẩn thận một chút, nếu người ta thật sự muốn vào, chẳng phải phá khóa dễ như trở bàn tay sao? Ai cũng có thể làm được.”

Thư ký âm thầm quyết định sẽ lắp máy giám sát.

Nghiêm Phương Minh không nói đến chuyện đó nữa, mà lại nói: “Cậu điều tra chuyện trong thư đi, tuyệt đối không thể coi thường.”

“Đã có tin tức của đội tàu ra biển chưa?”

Thư ký nói: “Không có tin gì xấu truyền về nên chắc mọi chuyện đều bình thường.”

Nghiêm Phương Minh gật đầu: “Bên phía nhà máy thì sao?”

“Tiến độ đều nằm trong tầm kiểm soát.”

Bí thư dừng một chút rồi nói: “Nhưng chắc phải sai người chú ý động tĩnh bên phía tỉnh Hắc Hải.”

Nghiêm Phương Minh nhíu mày.

Nguyễn Ngưng cũng không biết hai người họ đang nói chuyện gì, quân đội tỉnh Hắc Hải đã rời đi, phần lớn người ở lại đều đang canh giữ căn cứ quân sự.

Là lực lượng dự bị chiến đấu, trong đó chắc chắn không có gì nhiều ngoài một lượng lớn vũ khí.

Thư ký cẩn thận hỏi: “Có cần điều thêm một đội khác đến đó không?”

Nghiêm Phương Minh không lên tiếng.

Thư ký cẩn thận nói: “Lần trước chúng tôi nhận được tin tức từ tàu viễn dương, cũng giống như nước ta, lúc đó có nhiều tàu ngầm hạt nhân ở độ sâu năm trăm mét, không có nhiều tàu bị ảnh hưởng bởi Siêu bão Mặt Trời, ít nhất cũng phải còn lại sáu mươi chiếc tàu.

Anh ta nói trong tâm trạng nơm nớp lo sợ.

“Hiện nay tình hình trên biển rất hỗn loạn, một số nước trực tiếp sử dụng tàu ngầm để hộ tống tàu vận tải”.

Nghiêm Phương Minh nhíu mày: “Bọn họ điên rồi à?!”

Thư ký không dám nói lời nào.

Hai người vừa tức giận vừa chán nản, cả căn phòng đột nhiên im lặng.

Lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Tim Nguyễn Ngưng run lên, cô sợ bản thân sẽ nghe được tin tức không nên nghe nên quyết định nhân cơ hội đi ra ngoài.

Cô vừa ra tới cửa.

Bên kia, Nghiêm Phương Minh đã điều chỉnh biểu cảm xong: “Vào đi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...