Chương 4: Chương 4
Trong cơn sốt mê man, điện thoại reo đi reo lại.
Tôi vùng vẫy cho đến khi điện thoại nhận cuộc gọi.
Bên tai vang lên giọng nói có chút tức giận của Bùi Đông Luật.
"Em có chút ý thức về thời gian được không? Anh đợi em nửa tiếng rồi."
Ồ, tôi sốt đến hồ đồ rồi, quên mất hôm nay phải ly hôn.
Tôi yếu ớt nói: "Em bị sốt, hôm khác được không?"
Toàn thân không có sức, bò cũng không bò dậy được, đi thế nào?
Anh ta ở đầu dây bên kia cười khẩy, "Em quên anh là bác sĩ à? Với thể chất trâu bò của em, sao có thể bị sốt được?"
"Em 28 tuổi rồi, không phải là cô bé như Nhiễm Hân, đừng làm nũng nữa."
Tôi thật sự bị chọc cười, "Anh có lẽ không biết, cô bé trong miệng anh, chỉ nhỏ hơn em hai tuổi thôi."
Trước đây anh ta cũng từng gọi tôi là cô bé.
Có lẽ bây giờ đã chán rồi.
Không sao cả.
Tôi đã không còn kỳ vọng gì ở anh ta nữa.
Bạn thấy sao?